Dường như, cô hơi ngượng ngùng.
"Anh chờ một chút, vậy thì ngủ. . . . ngủ chung. . ." Cô lắp bắp, đồng ý một cách miễn cưỡng.
Lệ Cảnh Diễn tức thì nở nụ cười, anh rúc vào chăn của Thi Hạ: "Là em nói đấy, ngủ ngon."
Trên chăn của cô vẫn mang theo mùi thơm ngát đặc thù trên người cô, khiến người ta có cảm giác yên tâm khó giải thích được.
Trong đôi mắt Thi Hạ hiện lên tia rối rắm, có phải cô lại bị Lệ Cảnh Diễn đùa bỡn hay không?
Sao cô cứ có cảm giác, mình bị Lệ Cảnh Diễn gạt nhỉ?
Tuy nhiên, thấy Lệ Cảnh Diễn nằm trên giường của mình, cô chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể kiên trì đi đến.
Nhìn Thi Hạ nằm xuống bên cạnh mình, còn dè dặt nằm cách anh thật xa, Lệ Cảnh Diễn đột nhiên ngồi dậy.
"Cô, người phụ nữ này, chưa sấy khô tóc đã muốn đi ngủ, cô không sợ mình bị bệnh thấp (1) sao?"
(1)Bệnh thấp: Là các chứng bệnh lên nấm ở tay chân và ngứa mẩn.
Cô tính đi ngủ như vậy sao? Không biết thế này sẽ làm sức khỏe bị tổn thương hả?
"Không tìm được máy sấy tóc."
Lệ Cảnh Diễn đứng dậy, nhanh chóng trở về phòng mình một chuyến. Lúc quay lại, trong tay anh cầm thêm máy sấy tóc.
"Tôi sấy giúp cô."
Anh nói đoạn rồi vòng qua sau lưng Thi Hạ, luồn tay mình qua những sợi tóc dài của cô.
Mái tóc của cô mang theo mùi thơm dịu nhàn nhạt làm cho người ta say mê.
Thi Hạ nhìn mình và Lệ Cảnh Diễn ở trong gương. Nhìn tư thế của bọn họ, thực ra trông họ rất xứng đôi.
Năm phút đồng hồ sau, tóc của Thi Hạ đã khô. Lúc này, Lệ Cảnh Diễn mới dừng động tác trong tay mình lại.
Thi Hạ nhìn Lệ Cảnh Diễn nói tiếng cảm ơn, sau đó có chút lo lắng quay người sang bên cạnh.
Lệ Cảnh Diễn cười, anh có thể nói rằng, anh rất thích cảm giác khi ngón tay mình xuyên qua kẽ tóc của Thi Hạ.
Chúng ta là vợ chồng, tất nhiên phải ngủ chung rồi (2)
Hai người nằm ở trên người, Thi Hạ quay lưng, cố sức để mình cách Lệ Cảnh Diễn xa một chút.
Thế nhưng, Lệ Cảnh Diễn đột nhiên đưa tay ôm lấy eo cô, rồi kéo Thi Hạ vào trong ngực của mình.
"Anh làm gì thế?"
Cả người Thi Hạ giống như chim sợ cành cong, có chút sợ hãi.
Lệ Cảnh Diễn nhẹ nhàng đáp lại: "Không có gì, ngủ đi."
Khi anh nói chuyện, hơi thở của anh sát bên tai cô có phần nóng bỏng.
Lệ Cảnh Diễn bây giờ mới chợt nhận ra rằng cảm giác được ôm Thi Hạ ngủ khiến người ta dễ dàng an tâm.
Sáng ngày hôm sau.
"Hạ Hạ, dậy chưa con?" Nghe được giọng nói của Tô Giai Kỳ, phản ứng đầu tiên của Thi Hạ là nghĩ mình bị ảo giác.
Nhưng mà, ở đây không phải nhà cũ, không thể nảy sinh ảo giác.
Cô xoa hai mắt của mình, trở mình ngồi dậy.
"Mẹ? Sao mẹ lại tới ạ?"
Nhìn thấy dáng vẻ khẩn trương của Thi Hạ, Lệ Cảnh Diễn cảm thấy buồn cười.
"Thi Hạ, mẹ tôi đến chơi thôi, đâu phải sói tới, cô cần căng thẳng đến vậy không?"
"Không, không có gì, tôi phản ứng bình thường mà." Thi Hạ có chút lúng túng.
Chỉ có điều, nhìn bộ dạng vừa ngây ngốc lại dễ thương bây giờ của Thi Hạ, Lệ Cảnh Diễn không nhịn được cười haha.
Nghe Lệ Cảnh Diễn đang cười mình, Thi Hạ càng thêm xấu hổ.
"Anh cười cái gì?"
Cô có chút tức giận chỉ vào Lệ Cảnh Diễn, nhưng Lệ Cảnh Diễn vẫn không che giấu nụ cười nơi khóe miệng của mình.
"Tôi không có cười cô á."
Thi Hạ cắn môi, gắt gao nhìn Lệ Cảnh Diễn ở trước mặt chằm chằm.
Hai người lần lượt đi ra khỏi phòng, quả nhiên thấy mẹ Lệ Tô Giai Kỳ ở trong phòng khách.
"Mẹ, mẹ đến rồi." Thi Hạ cười, chào hỏi mẹ chồng.