Một là nghe đồn con gái nhà họ Thời có khuôn mặt bình thường, cho nên không muốn ra ngoài gặp người khác, tất nhiên là có người tò mò cô gái này xấu đến mức nào; hai là chuyện hai nhà Thời - Phó liên hôn là việc ai cũng biết, truyensacfull.com chấm co, hôm nay một nhân vật chính không tới chứng tỏ là liên hôn không thành, gia tộc nào có con gái đến tuổi tất nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này.
Sảnh tiệc đột nhiên yên tĩnh lại, mấy người đàn ông trên cầu thang vây quanh ông cụ xuống lầu.
Tuổi càng lớn thì càng uy nghiêm, huống chi còn có ba người con trai nhà họ Phó chỉ có thể nghe đồn nên tất cả mọi người đền nín thở, nhìn từng cử động của họ.
Ông cụ đột nhiên quét mắt nhìn đám người, buông bàn tay đang được Phó Hoài Yến đỡ lấy ra, sau đó hướng tới một phía, ý bảo: "Thời Khanh à, lại đây."
Thời Khanh vốn đang vô hình trong đám người bỗng nhiên bị điểm danh, bày ra bộ dạng tiểu thư khuê các mà tiến lên, đỡ tay ông cụ.
Họ Thời vốn đã ít thấy, huống chi lại còn thân mật với nhà họ Phó như vậy, nên ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía Thời Khanh.
Lập tức có người há hốc miệng, cuối cùng cũng hiểu rõ vì sao nhà họ Thời lại luôn cất giữ viên minh châu này.
Cô gái mặc lễ phục màu xanh nhạt, trên vai khoác áo choàng lông trắng, truyensacfull.com chấm co, chút da thịt bị lộ nơi bả vai có nói là băng cơ ngọc cốt* cũng không quá, khuôn mặt nhỏ trắng nõn, đường nét tinh xảo đẹp đẽ.
*Băng cơ ngọc cốt: Hình dung da dẻ dáng dấp trắng nuột mịn màng của người đẹp.
Tóc được búi lơi, điểm xuyết một món trang sức trân châu trên tóc, mấy sợi tóc không nghe lời tùy ý rơi bên sườn mặt.
Nhan sắc như vậy, dù có liên hôn không thành công thì e là cũng được người người ái mộ.
Mấy tiếng giày cao gót vang lên phá vỡ sự yên tĩnh, hai người đứng ở cửa.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
"Ông nội, cháu tới muộn là do đích thân đi lấy quà tặng ông, đảm bảo ông sẽ thích." Một giọng nói cà lơ phất phơ quanh quẩn trong sảnh lớn, Thời Khanh cũng nhìn qua đó.
Người đàn ông cầm cái hộp tùy ý giao cho người làm bên cạnh, khuôn mặt tuấn tú, tư thế đi đường tùy tiện, đây hẳn là Phó Từ, Thời Khanh hơi nhíu mày, cô luôn thích những người đàn ông trưởng thành chín chắn.
Vừa dứt lời, phía sau Phó Từ xuất hiện một cô gái, mặc sườn xám, hình thức không quá khác biệt với bà Phó ở đây, nói vậy chính là cái người gọi là cháu gái kia.
Khi người đến gần, ông cụ Phó lên tiếng: "Đây chính là Thời Khanh, cháu gái của ông nội Thời."
Đây là ý muốn thừa nhận liên hôn.
Thời Khanh thấy ánh mắt người đàn ông đảo qua người mình, còn có ngón tay mảnh khảnh phía sau nắm chặt áo anh ta, người đàn ông cười nhạo thành tiếng: "Giả vờ trưởng thành như vậy, cháu vừa đi vào còn tưởng là chú ba mang bạn gái về nhà ấy chứ."
Không khí ngưng đọng, trong lòng Thời Khanh trợn trắng mắt, lợn rừng không xứng ăn trấu, huống chi là người đẹp như cô.
"Phó Từ -" Người đứng phía sau bỗng lên tiếng, giọng điệu lạnh lùng.