⬅ Trước Tiếp ➡
Cả đời ông cụ không có con gái, dưới gối chỉ có mỗi đứa cháu đích tôn là Phó Từ, truyensacfull.com chấm co, sau khi thấy bé gái thì trong lòng vô cùng vui mừng, vẻ mặt hiền lành thấy rõ: "Đúng là đứa bé ngoan, nếu lần này cũng tới, vậy thì bàn luôn chuyện liên hôn với A Từ đi."
Trong lòng Thời Khanh nặng nề, dù đây là hình ảnh mà cô đã sớm dự đoán được.
"A Từ đâu, hôm nay mà cũng có thể đến muộn sao?" Ánh mắt ông cụ nhìn về phía Phó Hoài Nho đứng bên cạnh. "Con gọi nó đi."
Thời Khanh vừa nghe đã biết đứa cháu trai này chắc là không được ông cụ hài lòng, cùng Đinh Uyển hàn huyên vài câu, rồi xuống lầu trước khi bữa tiệc được bắt đầu.
"Hoài Yến cũng không tới sao?" Giọng nói của ông cụ từ bên trong truyền ra, Thời Khanh nghe thấy cái tên đó thì lơ đễnh một lát, truyensacfull.com chấm co, trùng hợp là cũng có người lên lầu, hành động dường như hơi gấp gáp, vừa hay đụng phải Thời Khanh.
Mùi hương chan chát và lạnh lẽo như tuyết tùng ập đến, khứu giác Thời Khanh nhanh nhạy, còn chưa kịp cẩn thận ngửi kĩ thì cảm giác đau đớn trên eo đã nhắc nhở cô trước.
Đụng phải thay thang cuốn, tất nhiên là bị đỏ bừng.
"Xin lỗi." Giọng nói người đàn ông trầm thấp, bình tĩnh xa cách.
Cổ tay của Thời Khanh vẫn còn nằm trong lòng bàn tay anh, là vừa rồi theo bản năng đỡ lấy, hẳn là mới từ bên ngoài trở về, truyensacfull.com chấm co, đầu ngón tay còn vương khí lạnh bên ngoài, khiến cả người cô run rẩy.
Cô nâng mắt thì chỉ nhìn thấy chiếc cằm sạch sẽ và bờ môi mỏng của người đàn ông, nhưng liếc mắt cái đã nhận ra.
Phó Hoài Yến, trước kia cô đều gọi anh và Thời Triều là anh trai, không biết anh còn nhớ rõ không.
Thời Khanh giống như lơ đãng mà nhìn người đàn ông, muốn tìm ra sự đặc biệt trong ánh mắt anh.
"Đỡ cô gái này xuống lầu." Phó Hoài Yến chỉ nghiêng đầu phân phó người làm bên cạnh, đôi mắt đảo qua cô gái dưới người mình.
Đôi mắt trong trẻo sâu thẳm nhìn về phía mặt anh, khuôn mặt xinh đẹp nhỏ như lòng bàn tay, môi hơi mím lại hẳn là vì vừa rồi bị đau, Phó Hoài Yến chỉ nhìn thoáng qua.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Đúng thật là rất đẹp.
Nhưng ánh mắt nhìn anh như vậy có rất nhiều, ở vị trí như anh thì xung quanh luôn xuất hiện đủ loại phụ nữ.
Thời Khanh còn chưa kịp hồi phục lại tinh thần từ đôi mắt lạnh nhạt của người đàn ông thì anh đã thu tay lại, người làm bên cạnh rất có mắt nhìn mà nhẹ nhàng đỡ lấy cô.
Cô nhìn thoáng qua bóng dáng cao lớn vững chãi của Phó Hoài Yến, giấu đi vẻ mặt của mình, anh không nhận ra cô.
Có lẽ, vốn dĩ bọn họ chưa bao giờ quen nhau.
"Thế nào rồi, Tiểu Khanh?" Đinh Uyển nhìn vẻ mặt cô, dò hỏi, ngại có người làm nhà họ Phó ở đây nên khó nói chuyện, chỉ là tay vươn ra đặt lên vòng eo vừa bị đụng phải của cô.
"Không sao đâu ạ." Thời Khanh lắc đầu.
Đinh Uyển cho rằng bởi vì Phó Từ không coi trọng nên cô không quá hứng thú, dẫn cô xuống lầu.
Mãi cho đến vài phút trước khi bữa tiệc bắt đầu, Phó Từ vẫn không xuất hiện, ánh mắt mọi người lại như có như không mà đảo qua người Thời Khanh.

⬅ Trước Tiếp ➡