⬅ Trước Tiếp ➡
Người phía dưới cầu thang như chuột thấy mèo, lập tức thu hồi bộ dạng ăn chơi trác táng: "Chú ba, cháu chỉ nói đùa để gia tăng không khí thôi."
Bữa tiệc bắt đầu như bình thường, Thời Khanh nhìn mẹ mình bị mấy quý bà lôi kéo trò chuyện, bản thân tùy ý tìm một chỗ ngồi, truyensacfull.com chấm co, đồ ngọt trước mặt được làm rất đẹp, nhưng do hôm nay cô mặc lễ phục bó sát, không thể ăn được miếng nào.
"Ông nội tôi kêu tôi tới đây giao lưu tình cảm với cô."
Thời Khanh nhìn người đàn ông ngồi bên cạnh mình, ngồi không ra ngồi, tư thế cầm ly rượu trên tay cũng không đủ tao nhã, lên tiếng đáp lại. "À."
"Biết ngay phụ nữ các cô rất nhàm chán mà." Phó Từ nhìn dáng ngồi không hề lơi lỏng của cô, không thèm cho anh ta chút ánh mắt dư thừa nào.
Trong lòng Thời Khanh cạn lời, cháu đích tôn ăn chơi trác táng được nuông chiều, bà mẹ có mắt như mù, em gái họ không cùng huyết thống, vậy đối tượng liên hôn như cô chỉ có thể làm nữ phụ ác độc trong tiểu thuyết.
"Chúng ta chơi một trò chơi đi." Phó Từ muốn trêu đùa cô. "Nếu cô uống sạch ly rượu này, tôi sẽ suy xét đến việc đính hôn với cô."
Thời Khanh nhíu mày, trên người người này dùng không biết bao nhiêu nước hoa, cho dù là nhãn hiệu lớn cũng không thể dùng như vậy chứ, mùi gỗ đàn hương nồng đậm làm cô choáng cả đầu, truyensacfull.com chấm co, cô bực bội cầm ly rượu trên tay anh ta, muốn người này mau chóng cút đi.
Vừa định ngửa đầu -
"Ông nội cháu bảo cháu nói chuyện như thế này hả?" Phó Hoài Yến đột nhiên xuất hiện ở phía sau, ánh mắt lạnh lẽo nhìn cái tên không đàng hoàng này, ông cụ bảo anh đến đây xem thử, không ngờ đúng là không nên thân.
"Không khỏe thì đi nghỉ ngơi trước đi." Phó Hoài Yến liếc mắt nhìn thấy lớp mồ hôi mỏng trên cổ cùng hàng mày nhíu lại của cô gái, truyensacfull.com chấm co, giơ tay nhận lấy ly rượu trên tay cô.
Thời Khanh nhìn bàn tay to lớn thon dài kia lấy đi ly rượu trong tay mình, khác với sự tản mạn của Phó Từ, con người Phó Hoài Yến làm cái gì cũng cố gắng đạt được tốt nhất.
Đầu ngón tay sạch sẽ, động tác lưu loát lại không mất phong độ.
"Cảm ơn." Thời Khanh đứng dậy.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Chóp mũi vẫn còn quanh quẩn mùi nước hoa nồng nặc kia, đầu óc choáng váng làm cô suýt nữa thì đứng không vững, Thời Khanh dùng chút sức lực cuối cùng để tránh người đàn ông đang đứng bên cạnh sofa, bắt lấy tay vịn để đứng vững.
"Dẫn cô ấy lên tầng 3." Bởi vì cô chợt tới gần nên Phó Hoài Yến cho rằng cô đã bị Phó Từ rót rượu.
Khi Thời Khanh được người đỡ lên lầu, cô mới cảm thấy khứu giác nhạy quá cũng không tốt.
"Chú nhỏ, chú đừng nói với ông nội nha, lúc nãy cháu chỉ đùa chút thôi." Phó Từ sáp gần, mắt trông mong mà nhìn người đàn ông trước mặt.
Ý của Phó Hoài Yến là muốn anh cả cho Phó Từ ít việc để làm, tốt hơn là để anh ta suốt ngày lượn lờ ở mấy buổi hội họp rượu chè, nhưng hai người tới gần anh đều không có mùi rượu, nên khẽ nhíu mày rồi gật đầu để mặc Phó Từ rời đi.

⬅ Trước Tiếp ➡