⬅ Trước Tiếp ➡

Cử động của anh ta làm cho cái cảm giác vừa no căng vừa ngứa ngáy của Mạnh Nhiên lại trào lên một lần nữa. D m dịch không bị chặn lại bèn trào ra ngoài từ giữa hai chân của thiếu nữ. T nh dịch hỗn loạn vừa bị bắn vào cũng uốn lượn chảy dài trên đùi cô, làm cho Mạnh Nhiên cứng đờ trong nháy mắt.
Từ từ, này, đây là… Cô vừa bị Chu Tử Tiện… ặc, không biết có phải Chu Tử Tiện hay không, làm chuyện kia?
Nhưng đây là giấc mơ của cô.
Cho dù cảnh trong mơ rất thật, nhưng Mạnh Nhiên có thể chắc chắn rằng, đây là giấc mơ của cô.
Nhấc cánh tay lên, bên trên vẫn còn những điểm đỏ nho nhỏ… Tuy rằng đến bây giờ còn chưa quan hệ với người đàn ông nào nhưng cô vẫn có thể nhận ra là dấu hôn.
Nhấp môi hai cái, Mạnh Nhiên không nói gì.
Cô chậm rãi ngồi dậy nhìn người đàn ông xuống giường, khom lưng nhặt quần áo bị vứt dưới đất khoác lên người.
Không thể nghi ngờ, anh ta cũng trần trụi. Đường cong cơ bắp cân xứng làm anh thoạt nhìn giống một con báo đốm mạnh mẽ. Nhìn chằm chằm bóng dáng ấy, Mạnh Nhiên ngây ngẩn…
Hóa ra bây giờ cô lại “đói khát” đến vậy à?
Vừa gặp một người đàn ông đẹp trai là bắt đầu mơ về anh ta, lại còn là… mộng xuân.
“Cạch” một tiếng, anh ta đóng cửa, đi ra ngoài.
Từ đầu đến cuối không thèm nói câu nào.
Chắc là Chu Tử Tiện trong mơ không thể nói chuyện… Suy nghĩ trôi đi không bờ bến, dần dần, Mạnh Nhiên nhận ra một chuyện bất thường.
Trong đầu, một đống ký ức không thuộc về cô đã bị nhét vào từ bao giờ. Tên, năm sinh, thân phận… bao gồm tất cả mọi thứ trong cái thế giới giấc mơ này.
Trước giờ cô chưa từng nghĩ rằng mình có thể mơ một cách logic như thế. Dường như, bây giờ cô đang có một thân phận mới, ở một thế giới mới.
Không biết giấc mơ này bao giờ mới tỉnh… Ngồi trong chốc lát, hơi chán nên Mạnh Nhiên định xuống giường.
Mũi chân vừa chạm đất, cô đã bủn rủn đến mức suýt nữa thì không đứng vững nổi. Nói cũng lạ, tuy ở trong mơ nhưng tất cả các cảm quan của cô đều hoạt động như thường. Cô có thể cảm nhận được sự hư không của tiểu huyệt vừa bị cự vật căng ra đến mức khép không nổi một cách rõ ràng, cả dòng dịch trắng chảy xuôi theo bắp đùi.
Cô không nhịn được mà kẹp chặt hai chân, đứng ở trước gương to.
Thiếu nữ trong gương giống cô như đúc, chỉ khoảng 18 – 19 tuổi. Mái tóc dài rối tung bung xõa xuống dưới, trong đôi mắt hạnh vẫn còn vương hơi nước mờ mịt.
Mạnh Nhiên vươn tay sờ đôi môi sưng đỏ. Mềm mại, ấm áp, không có tí bất thường nào.
Sau đó là đôi tuyết nhũ cao cao trước ngực, da thịt trắng tinh không chút tì vết… Ngoại trừ nơi hỗn loạn giữa hai chân, cô sờ toàn thân trên dưới của mình một lượt.
“Quá, quá giống thật…” Mạnh Nhiên hơi cạn lời.
Cô đúng là đang mơ sao? Chắc không phải là xuyên qua gì đó chứ…
Nhưng Mạnh Nhiên cũng không hiểu vì sao mà cô biết rõ là mình đang nằm mơ, hơn nữa, nhất định sẽ tỉnh lại.
Haizz, thôi mơ thì cứ mơ đi. Dù sao chuyện ngủ với Chu Tử Tiện cũng không phải là thật.
Lúc cô đang ngẩn người, cửa bị gõ vang. Nhờ những ký ức vừa bị nhét vào, cô biết bây giờ mình là một thiên kim đại tiểu thư nên để mặc cho hầu gái hầu hạ mình tắm gội mặc quần áo. Đến khi cô xử lý xong xuôi, đi ra phòng khách thì trong gian phòng trang nhã quý giá kia đã có một đống người ngồi chờ.
Bên trái là một người đàn bà khoác áo blouse trắng. Bà ta ngồi trên sofa màu đỏ nhung, gõ nhẹ ngón tay. Một màn hình thực tế ảo hiện lên trong không khí.


⬅ Trước Tiếp ➡