Chương 6
Cười khổ, Mạnh Nhiên đặt mông ngồi xuống đất. Sàn nhà lạnh vô cùng, người cô còn lạnh hơn, nhưng cô không muốn làm gì cả. Không muốn lên thay quần áo, không muốn nhớ lại buổi thử kính thất bại hôm nay…
Nắm chặt mặt dây chuyền trong tay, cô ngủ quên trong vô giác.
Cô quá mệt mỏi, vì buổi thử kính hôm nay mà tập luyện đến đêm khuya, chỉ ngủ 4 tiếng mỗi ngày. Giấc ngủ ngày càng sâu, ý thức cũng hoàn toàn rơi vào cảnh tối đen trong mơ. Bỗng nhiên, Mạnh Nhiên cảm giác thứ gì đó đang đè lên cô.
Rất nặng, rất nóng, cũng rất cứng.
Mang theo độ ấm xa lạ, tiếng thở dốc như của dã thú phiêu đãng bên tai cô.
“A, a ha… Ưm…”
Tiếng thở dốc ngày càng dồn dập, cũng ngày càng rõ ràng. Cô cầm lòng không đậu mà vươn tay, sờ được một đồ vật cứng rắn. Theo tiếng thở dốc, đồ vật sôi sục theo quy luật, mồ hôi chảy xuống tích ở trên mu bàn tay của cô. Kỳ lạ thật… Mạnh Nhiên nghi hoặc nghĩ, hình như đây là cơ bắp của đàn ông…
Vừa suy nghĩ xong, cô cảm giác thân thể mình bị húc một cái thật mạnh.
Lúc này cô mới chú ý đến lửa nóng truyền đến từ giữa hai chân. Đó là một loại cực nóng mang theo chút đau đớn, nóng rát, no căng và ngứa ngáy len lỏi từ trong ra ngoài. Theo một cái húc của vật cứng, thân thể của cô như bị điện giật mà run lên.
“Ưm …”
Tiếng gầm nhẹ truyền đến, cơ bắp dưới tay căng thẳng đến tận cùng. Một bàn tay to đột nhiên nắm lấy vòng eo của cô, lực đạo lớn đến mức gần như làm Mạnh Nhiên cho rằng mình sắp bị bóp nát. Ngay sau đó là va chạm càng mãnh liệt, Mạnh Nhiên nhạy bén ý thức được sự không ổn, muốn giãy giụa, rồi lại không thể cựa quậy.
“A… Ưm… A…”
Một tiếng rồi lại một tiếng thở dốc, va chạm từng chút rồi lại từng chút. Theo sự xâm lược điên cuồng vọt đến, thiếu nữ càng thêm run rẩy. Những sự no căng ngứa ngáy đó tàn sát thần kinh của cô một cách bừa bãi, cô không thở nổi, lại như muốn bay lên trời.
Sao lại thế này, đây rốt cuộc là làm sao?
Cô không ở phòng tắm? Không phải là cô ngủ rồi à?
Đúng, đây là mơ, đây là giấc mơ của cô
Nhưng cô đang mơ cái gì thế này, sao cô lại cảm giác mình… Ý tưởng vừa chợt lóe qua đầu thì đã nghe thấy một tiếng gầm nhẹ, theo sau đó là dòng nước phun xiết như dung nham bắn ra, lấp đầy cô trong nháy mắt, cả thân mình cũng như nóng lên.
Mà trong khoảnh khắc ấy, Mạnh Nhiên cuối cùng cũng bay lên mây.
“Ưm a…” Cô mở cái miệng nhỏ, cầm lòng không đậu mà bật ra một tiếng rên rỉ yêu kiềụ Bản năng dường như thức tỉnh trong nháy mắt này, Mạnh Nhiên mở bừng mắt, nhìn thấy một khuôn mặt…
Đuôi mắt hơi xếch, nốt ruồi đỏ bên dưới. Trên trán người đàn ông còn dính mồ hôi, anh nhẹ thở dốc, thần sắc có chút hốt hoảng. Đối diện tầm mắt của thiếu nữ, một tia chán ghét cực nhanh hiện lên trong đôi đồng tử đen nhánh.
Mạnh Nhiên ngây dại, đôi mắt mở rồi lại nhắm. Sau ba lần như thế, cuối cùng cô cũng xác nhận sự thật trước mắt
“Chu… Chu Tử Tiện? ”
“Chu… Chu Tử Tiện? ”
Cái tên buột miệng thốt ra làm ánh mắt người đàn ông hơi lóe lên. Anh không nói gì, vẻ giật mình rút đi, chỉ còn lại hờ hững và một chút nghi hoặc.
Không, anh ta không phải Chu Tử Tiện.
Anh ta quá trẻ, trên khuôn mặt tuần mỹ còn có thể nhận ra sự kiệt ngạo thuộc về thanh niên, nhiều nhất cũng chỉ tầm hơn hai mươi tuổi. Tuy giống Chu Tử Tiện như đúc, hay có thể nói, là Chu Tử Tiện hồi trẻ?
Lúc này, “Chu Tử Tiện” liếc mắt nhìn Mạnh Nhiên một cái, khởi động hai tay, dời thân mình từ trên người cô ra ngoài.