⬅ Trước Tiếp ➡

Đây là do bộ phim khoa học viễn tưởng nào đó cho mình “linh cảm làm mơ” hả? Mạnh Nhiên nhìn chằm chằm cái màn hình vừa thấy là đã biết không phải của thế giới thực kia một lúc lâụ Cô bước lên hai bước, đúng lúc người đàn bà kia ngẩng đầụ
“Tiểu thư Mạnh, cảm giác thế nào rồi?”
Mạnh Nhiên biết bà ta đang hỏi cái gì, lơ mơ gật đầu “Tạm được.”
“Nếu cô cảm thấy không khỏe, hoặc là trong quá trình giao hợp vị tiên sinh kia thương tổn đến cô, cô lúc nào cũng có thể yêu cầu thay đổi người được chọn để thụ tinh.”
Thụ tinh nhân tạo…
Một sự quái dị dâng lên trong lòng. Còn chưa kịp nói gì, cô đã nghe được tiếng bước chân đằng saụ
Hiển nhiên là người đàn ông cũng vừa tắm xong, mái tóc ngắn vẫn còn hơi ướt. Anh đi vào, nhìn một lượt quanh phòng, nhàn nhạt nói “Tôi muốn ra ngoài một chuyến.”
“Không được.” Một âm thanh dứt khoát từ chối thẳng thừng. “Trong thời gian hợp đồng, cậu có nghĩa vụ bảo đảm rằng thân thể mình duy trì trạng thái tốt nhất. Cho nên, tốt nhất là cậu ở lại trang viên, không đi đâu cả.”
Người nói chuyện không phải là “Áo blouse trắng” mà là một người phụ nữ khác, cách Mạnh Nhiên không xa.
Bà ấy búi tóc theo kiểu nghiêm túc mà hơi cũ kĩ, thần thái nghiêm túc. Mạnh Nhiên biết, bà là nữ quản gia trong nhà.
“Tần tiên sinh đừng quên là ai trả cho cậu một số tiền thụ tinh lớn như vậy.”
Lại nghe được hai chữ kia một lần nữa, tâm tình của thiếu nữ càng thêm quái dị.
Được rồi, hóa ra giấc mơ của cô… thật sự có cái ý tưởng sáng tạo đến mức này.
Một người đàn ông đến đây “thụ tinh”, nhưng mọi phụ nữ ở đây đều có địa vị cao hơn anh ta, kể cả những hầu gái vừa hầu hạ cô tắm gội lúc nãy.
Thế giới tương lai, nữ tôn nam ti… Hồi tưởng lại đống ký ức vừa mới nhận được, Mạnh Nhiên liếc “Chu Tử Tiện” một cái theo bản năng.
Hai tay của anh buông xuống bên người. Nghe thấy câu trả lời của nữ quản gia, anh gắt gao nắm chặt tay đến mức trắng bệch, hiện cả gân xanh. Như là cố nén sự tức giận, ánh mắt của anh lạnh như băng.
“Tần tiên sinh.” Nữ quản gia không cho anh tí cơ hội nói chuyện nào, giương cằm lên một cách ngạo mạn “Cậu có thể đi ra ngoài rồi.”
“Cạch” một tiếng, cửa lại bị đóng sầm một cái thật mạnh.
Người phụ nữ lập tức trầm mặt. Mạnh Nhiên cố nhịn, nhưng vẫn không nhịn được mà thấy vui sướng khi người gặp họa, khóe môi khẽ nhếch lên.
Chu Tử Tiện ơi Chu Tử Tiện à, hóa ra anh cũng có ngày hôm nay.
Chuyện xưa thứ nhất, bối cảnh khoa học viễn tưởng ╹ ╹
Về nữ chính, cô khác Dao lão, là một người hơi tùy tâm sở du͙ƈ. Tôi muốn viết một nữ chính khác trước, tiếp theo đủ loại tính cách của cô sẽ dần bày ra, hy vọng mọi người thích =3=
Về mơ, đương nhiên nữ chính sẽ không cho rằng là mình tự nghĩ ra. Đề cập đến kịch bản, không nói nhiều ở đây.
Cắt một đoạn nói về việc nạp vip để đọc truyện bên Trung
Mở đầu một truyện mới, viết không thuận tay lắm, mọi người có ý kiến gì có thể nói ở bình luận. Cảm ơn đã đọc truyện, moah
〜 〜 〜 〜 〜 〜
Năm 350 sau Công Nguyên, con người bây giờ đã bước vào kỷ nguyên thứ III được 100 năm.
Sự phân chia quốc gia ở kỷ nguyên trước đã hoàn toàn biến mất. Để khai thác vũ trụ tốt hơn, con người còn khám phá cả bên ngoài Hệ Mặt Trời, Liên Bang địa cầu được thành lập.
Đây là một quốc gia thống nhất. Tuy là chế độ Liên Bang rời rạc, nhưng vẫn là quốc gia lớn nhất trong lịch sử nhân loại.


⬅ Trước Tiếp ➡