Chương 5
Đoạn video mà Trần Vũ Dương xem kia, là dưới tình huống cô không biết gì, bị Tô Miên quay trộm, nên cô mới có thể biểu diễn tốt như vậy. Giống như… cô là một người bình thường.
Nhưng khi đóng phim, vĩnh viễn không thể dùng cách chụp lén.
“Tiểu Nhiên?” Tô Miên gọi cô một tiếng.
Mạnh Nhiên nhắm mắt lại, vài giây sau lại mở ra “Em sẽ không từ bỏ, chị Tô.”
“Em tin là sẽ có biện pháp, chứng sợ hãi của em không chừng sẽ có lúc được chữa khỏi.”
Cô cười cười, dù Tô Miên không nhìn thấy, cũng cố gắng làm mình nở một nụ cười nhẹ nhàng “Nếu khi nhân vật có ít suất diễn, chẳng phải là có thể đối mặt ống kính ít một chút? Bên anh Đặng có mấy vai, em muốn đi thử tiếp.”
“Em lại muốn đi diễn mấy bộ phim linh tinh kia?” Tô Miên có vẻ rất không đồng ý, mấy nhân vật kia còn khá rối loạn.
“Em biết rõ là Đặng Đào cố ý bắt chẹt chúng ta mà, Tiểu Nhiên…”
“Chị Tô, không sao.” Mạnh Nhiên rất kiên định. “Trời sắp mưa rồi, em về trước.”
Cô cúp máy, đi vào trong màn mưa tí tách.
Không cần bị bầu không khí trầm trọng lúc mở đầu lừa đâu nhé
〜 〜 〜 〜 〜 〜
Cơn mưa to dần. Nhìn xuống mắt cá nhân sưng to của mình cùng với đôi giày cao gót 8cm, Mạnh Nhiên nghĩ nghĩ, cuối cùng cởi giày ra.
Như thế này thì cô có thể đi nhanh hơn một chút. Chịu đựng nỗi đau khi đi chân trần mà chạy bộ trong mưa, cô không chú ý đến một người cúi đầu vội vàng đi đến, hai người đâm vào nhaụ
“Xin lỗi.” Mạnh Nhiên vội vàng lùi về phía saụ
Người nọ không nói gì, lập tức đi về phía trước. Lắc lắc đầu, Mạnh Nhiên cũng không để ý nữa.
Đi chưa được hai bước, cô bỗng cảm thấy trước ngực trống trơn, không thấy cái mặt dây chuyền luôn treo ở trên ngực kia nữa.
Cuống quít duỗi tay sờ sờ, lòng Mạnh Nhiên chìm xuống đáy cốc trong nháy mắt. Chẳng lẽ người vừa rồi là ăn trộm? Cô xoay người định đuổi theo, nhưng trong màn mưa làm gì còn bóng người nào?
Đấy là vật mà cha để lại cho cô…
Mũi chợt cảm thấy chua xót. Cô không thích khóc, vì khóc thút thít là hành vi chỉ kẻ yếu mới làm. Nhưng đứng ở đây, cô lại có một loại cảm giác mờ mịt, không nơi nương tựa.
Ánh mắt lạnh băng của Chu Tử Tiện, bốn chữ “Không đủ tư cách” thốt ra từ trong miệng anh ta, lại thêm câu nói của Tô Miên
“Vẫn nên từ bỏ đi thôi.”
“Em… không có khả năng làm diễn viên.”
Cô không muốn từ bỏ, cũng không thể từ bỏ Cô không biết mình đã thất bại bao nhiêu lần, sai lầm bao nhiêu lần trước ống kính, nhưng trước nay cô đều không khóc.
Tí tách, nước mưa trượt xuống theo khuôn mặt của thiếu nữ.
Một bàn tay vỗ vỗ trên vai cô. Thiếu nữ mờ mịt quay đầu lại, nhìn thấy người đàn ông đứng saụ
“Cái này chắc là do cô làm rơi nhỉ?” Anh ta đưa một mặt dây chuyền đến trước mặt Mạnh Nhiên.
Giọng của anh ta khàn khàn, khuôn mặt bị mũ, kính râm và khẩu trang hoàn toàn che khuất. Thấy thiếu nữ bất động, anh ta nhét mặt dây chuyền vào tay cô “Giữ cho kỹ, đừng đánh mất.”
Nói xong, anh ta quay người rời đi, biến mất trong màn mưa một lần nữa.
Khi về đến nhà thì trời đã tối.
Mưa rơi tí tách dưới tầng mây đen sì. Mở cửa, sự ấm áp trong phòng làm Mạnh Nhiên run lập cập. Cô giũ giũ làn váy ướt đẫm, kéo bước chân vô lực vào phòng tắm định tắm một cái, lại phát hiện nước không chảy.
“… Thật là xui xẻo.”
Đại khái là người xui xẻo thì uống ngụm nước cũng bị sặc.