"Hừ Loại cha mẹ có thể bỏ rơi cả con đẻ của mình, đúng là không xứng làm cha mẹ " Ý nghĩ của Tiểu An bị di dời đi, đứng đấy mắng cặp cha mẹ nào đó tới vài phút rồi mới lại thở dài nói, "Đứa trẻ ấy thật đáng thương, vừa ngoan ngoãn lại vâng lời, sao người ta có thể bỏ rơi nó được chứ? Nếu tớ mà có tiền, kiểu gì tớ cũng nhận nuôi cô bé ngay."
"..." Thật may là cậu không có tiền
Quách Quả sờ chiếc chuông trong túi, lúc trước, khi cô đưa Linh Âm trở về, tuy rằng đã dùng bùa lãng quên, nhưng cũng chỉ loại bỏ ký ức của các nhân viên cảnh sát thôi. Cô cũng muốn tiêu trừ ký ức của Tiểu An và chị Vương, nhưng ai bảo cô đã sử dụng hết linh khí rồi chứ, có muốn vẽ bùa cũng chẳng vẽ được. Cô sợ nếu Tiểu An thực sự tới đó tìm người, dù sao, ký ức thì xóa được nhưng ghi chép thì không, có khi người ta lục tìm ra được ghi chép báo án thì sao?
Quách Quả khẽ thở phào, Tiểu An cũng chẳng nghĩ tới việc này nữa, xếp cốc đã được rửa sạch sẽ gọn gàng xong liền quay đầu hỏi "Tớ dọn dẹp xong rồi, có thể về. Tiểu Quả, hay đi cùng nhau đi?"
"Cũng được." Cô giặt sạch cái khăn lau trong tay rồi vắt lên giá phơi, sau đó cởi tạp dề ra.
Hôm nay là thứ tư, khách tới không nhiều nên cũng không bận bịu gì, có thể về đúng giờ, hai người khóa cửa hàng cẩn thận rồi rời đi. Chợ đêm bên đường đã mở, dọc vỉa hè đầy những quầy hàng rong, nướng BBQ, món kho, tôm hùm đất... Đủ loại thức ăn ngon và đẹp mắt bày biện dọc đường, người ra ngoài ăn khuya cũng tấp nập.
"Tiểu Quả, hay là... chúng ta ăn tối rồi hãy về đi?" Mắt Tiểu An sáng rực lên, đề nghị.
"Chuẩn tấu " Cô lập tức giơ ngón tay cái lên, mới lĩnh lương không lâu nên cô vẫn còn dư dả một chút.
"Đi thôi, tớ biết một quán tôm hùm đất siêu ngon " Tiểu An chỉ vào một con ngõ nhỏ bên phải, "Tuy cửa hàng đó không bắt mắt, nhưng bán chạy lắm, tôm hùm đất luôn bán với số lượng có hạn, tới muộn là không còn đâụ"
Nói xong liền kéo tay cô đi về phía con ngõ nhỏ đó, vừa đi vừa giới thiệu cửa hàng kia ăn ngon thế nào, còn cố tình lấy điện thoại ra cho cô thấy nó được điểm đánh giá cao và bình luận tốt ra sao.
Quách Quả nghe cô ấy nói mà con sâu thèm ăn ngủ trong bụng tới mấy trăm năm cũng phải bò ra, càng rảo bước nhanh hơn, căn bản không quan sát tình hình xung quanh cho lắm, cho đến khi cảm nhận được một luồng khí lạnh dị thường ập thẳng vào mặt.
Cô lùi lại một chút, nhìn xung quanh, lúc này mới nhận ra, không biết từ lúc nào, hai người đã tới một ngõ nhỏ tối tăm, dường như mọi ồn ào náo nhiệt đều biến mất.
"Tiểu An, chưa tới quán kia à?"
"Ơ?" Giờ Tiểu An cũng mới phát hiện ra đường đi có vấn đề, "Không phải chứ, tuần trước tớ mới tới mà, rõ ràng cửa hàng này cách đầu ngõ không tới 500 mét, sao giờ lại không thấy nhỉ? Hơn nữa, lần trước đâu có tối như này, chẳng lẽ chúng ta đi nhầm ngõ rồi sao?"
Quách Quả cảm thấy khí âm càng lúc càng lạnh lẽo, như thể có thứ gì đó rất nguy hiểm đang tiến về phía này.
"Chúng ta về thôi " Cô kéo tay Tiểu An, xoay người lùi lại phía saụ
"Ừ, được." Tiểu An cũng chỉ đành phải đi theo cô quay trở ra.
Đột nhiên, một cơn gió lạnh thổi qua, bóng đen mờ tối trên đỉnh đầu lập tức nổ tung, xung quanh lập tức trở nên tối đen như mực.
"Á " Tiểu An bị bóng đèn phát nổ làm cho hoảng sợ, thuận tiện còn mắng một câu, "Đèn đường có chất lượng chết tiệt gì vậy?" Nói xong liền dừng bước.
"Đừng dừng lại " Trong lòng Quách Quả đã quýnh lên rồi, cảm giác được đám khí lạnh kia đã vây lấy hai người, Tiểu An đang bị cô cầm tay kéo đi lại đột nhiên thả tay ra.