Linh Âm ngủ say, Quách Quả cũng không hiểu rốt cuộc cái gọi là Đen Như Mực mà cô nhóc ấy nói trước khi biến mất là gì? Nhưng lại chẳng thể đánh thức Linh Âm dậy để hỏi, vì thế cô đành phải chạy tới chỗ bày trận pháp trong rừng phong một lần nữa, chỉ là cũng chẳng phát hiện ra cái gì bất thường. Ngẫm nghĩ thật kỹ, Linh Âm vừa mới mở linh trí, còn là một đứa trẻ con, trẻ con sợ tối, cái gọi là Đen Như Mực có lẽ là tình cảnh mà lúc trước bản thể của cô bé bị phong bế ở trong tảng đá kia chăng.
"Tiểu Quả, cậu còn nhớ cô bé đi lạc mà tuần trước tớ gặp phải đấy không? Cô bé ấy còn ở nhà cậu một đêm đấy." Tiểu An huých vào tay cô, đột nhiên hỏi.
"A..." Quách Quả đờ ra một chút, quay đầu nhìn vẻ mặt đầy lo lắng của Tiểu An ở phía sau, đành phải gật đầu, "Nhưng hôm sau tớ đã đưa trở lại đó rồi."
"Sáng nay lúc đi làm, tớ tiện đường ghé vào đấy hỏi thăm." Cô ấy đột nhiên chuyển sang tức giận, "Cậu không biết đâu Không ngờ bọn họ lại nói với tới rằng, tuần trước căn bản không tiếp nhận đứa bé đi lạc nào, còn bảo tớ đừng nói linh tinh làm ảnh hưởng tới công việc bình thường của bọn họ, tớ tức chết mất thôi "
"A..." Bởi vì bọn họ đều quên cả rồi.
"Một người không nhớ thì cũng thôi đi, nhưng tớ hỏi tới mấy người mà ai cũng bảo chẳng thấy có đứa trẻ con nào. Mới mấy ngày chứ, bọn họ thật là thất trách, tớ cảm thấy họ đang trốn tránh trách nhiệm thì có " Cô ấy càng nói càng tức giận, nắm tay lại, nói tiếp, "Không được, tớ nhất định phải hỏi cho ra nhẽ, đứa bé còn nhỏ như thế, lỡ xảy ra chuyện gì thì phải làm sao? Hay là chút nữa chúng ta cùng đi đi, cùng lắm thì tớ tố cáo bọn họ."
"Đừng đừng đừng " Quách Quả hoảng hốt, vội vàng giữ chặt tay cô ấy lại, "Tốt nhất đừng làm phiền người ta làm việc thì hơn." Đi là lộ tẩy luôn đấy
"Tại sao?" Tiểu An nhíu mày, nhìn cô với vẻ mặt tràn đầy không tán thành, "Đứa bé ấy do tớ đưa tới, bọn họ không nên cho tớ một câu trả lời thỏa đáng hay sao?"
"Không phải... Ý tớ là..." Cô nhất thời không biết phải giải thích thế nào, nghĩ một chút mới trầm giọng, nói "Cậu phải tin họ, dù gì người ta cũng là đày tớ của nhân dân, chẳng lẽ còn mang bán đứa trẻ đi được chắc? Không nói cho cậu thì chắc chắn là có lý do riêng, có lẽ... Có lẽ là vì muốn bảo vệ cho tâm lý đứa bé ấy được khỏe mạnh, ừ, đúng thế Chắc chắn là thế rồi "
"Tâm lý khỏe mạnh?" Tiểu An hạ bớt cơn giận, nhưng vẫn nghi hoặc, "Ý là sao?"
"Cậu nghĩ xem..." Quách Quả đành phải bắt đầu tự biên tự diễn, "Đứa trẻ đi lạc cả một ngày, đáng lẽ là phụ huynh của nó phải nôn nóng tới phát điên, nhưng mà tớ đưa đứa bé ấy về nhà cả đêm cũng chẳng thấy có ai tìm tới, cậu cảm thấy là vì sao?"
Tiểu An sửng sốt một chút, mở to mắt hỏi "Đứa bé ấy bị người ta cố tình vứt bỏ ư?"
"..." Ờ thì cũng đại loại như thế.
"Thế thì kẻ làm cha làm mẹ ấy đúng là cầm thú " Tiểu An mắng một câu, tỏ vẻ chỉ hận không thể đánh cho đối phương một trận.
"Thế nên là..." Cô lại tiếp tục bịa chuyện, "Chắc chắn cảnh sát đã cân nhắc tới vấn đề này nên dứt khoát không đề cập tới chuyện cô bé ấy bị bỏ rơi nữa, để tránh ảnh hưởng tới tâm lý của nó. Trẻ con, đứa nào mà chẳng nhạy cảm, yếu đuối, nếu cậu thường xuyên tới thăm con bé, kiểu gì con bé cũng nhìn ra được vấn đề ngay. Hết thảy cứ phải đợi tìm được cha mẹ nó rồi mới xử lý cụ thể được."