⬅ Trước Tiếp ➡
"Chờ tí, tớ mở đèn điện thoại soi đường phát." Tiểu An theo bản năng lấy điện thoại di động ra, mở đèn pin.
"Đừng " Quách Quả hoàn toàn không kịp ngăn cản, phía trước đã sáng lên.
Chỉ thấy dưới ánh đèn pin, một gương mặt trắng bệch không có một chút tia máu nào thình lình xuất hiện, đôi mắt đỏ không tròng nhìn lom lom vào hai người bọn cô, trên mặt còn bị hoa văn màu đen như những đường rạn che kín, quỷ quái nhất là phía dưới kẻ đó không có thân thể, chỉ là một đám dịch nhầy đặc sệt màu đen, y hệt cây kem đang tan chảy, chất lỏng màu đen cứ thế nhỏ xuống đường tong tong.
Cô chỉ cảm thấy trong lòng giật thột Ma tộc
Trong đôi mắt đỏ lòm kia xuất hiện vẻ hưng phấn, giọng nói trầm thấp và lạnh lẽo truyền tới, "Mi chính là chủ nhân của cái chuông..."
"Có ma " Hắn còn chưa nói dứt lời thì Tiểu An bên cạnh Quách Quả lập tức hét lên chói tai, âm thanh vang khắp ngõ nhỏ. Ngay sau đó, không hề nghĩ ngợi, cô nàng trực tiếp ném thẳng cái điện thoại trong tay về phía đối diện.
Ánh sáng đèn pin loang loáng, chiếc điện thoại rơi trúng giữa cái mặt đầy những vằn đen kia, phát ra một tiếng "chát" trong trẻo và vang vọng.
"Có ma, có ma, có ma, a a a..." Tiểu An lại một lần nữa hét lên chói tai, cũng không biết có phải là phản xạ có điều kiện sau khi bị hoảng sợ hay không mà tay lại lần nữa giơ lên, dùng cái túi da đập điên cuồng về phía đối phương.
Đối phương hoàn toàn không ngờ được, đứa con gái loài người này sẽ ra tay đột ngột, căn bản không hề phòng ngự gì, bị đánh nhát nào trúng nhát đó, khiến cho khí đen quanh người cũng tan tác theo.
Quách Quả "..."
Trâụ.. trâu bò thật đấy Đến cô cũng chẳng dám gấu như thế
Σ °△°||| ︴
Hành động bất ngờ của Tiểu An khiến cho cả Quách Quả và tên Ma tộc kia đều đần người ra, nhưng cũng chỉ là nhất thời mà thôi, ngay sau đó đối phương đã hoàn hồn trở lại và lập tức giận dữ. Dịch nhầy sền sệt màu đen bốn xung quanh hóa thành gai nhọn, tấn công ngược lại Tiểu An.
"Chạy " Quách Quả cũng phản ứng lại, cô túm chặt Tiểu An xoay người cất bước chạy như điên, liều mạng thúc giục chút linh khí còn sót lại trong kinh mạch, thử xem có thể thi triển một pháp thuật nào đó hay không. Nhưng linh khí trên người cô thực sự quá ít, ngay cả linh khí để cưỡi kiếm cũng không đủ, chỉ có thể hội tụ xuống dưới hai chân để tăng tốc nhanh hơn, có điều vẫn rất chậm.
"Hừ Muốn chạy sao?" Sau lưng truyền tới tiếng hừ lạnh lùng, hai người còn chưa chạy được trăm mét thì trước mặt đã xuất hiện bóng người tối đen như mực, ma khí bốn xung quanh y như một bức tường màu đen trực tiếp chặn đường chạy của bọn họ. Gương mặt bị ma văn màu trắng phủ kín một lần nữa xuất hiện trước mặt hai người.
Ma tộc hoàn toàn không muốn nhiều lời với hai người, hai luồng ma khí hóa thành hai lưỡi dao sắc bén, bắn thẳng về phía Hà Thanh và Tiểu An đang chạy tới.
"A " Tiểu An lại một lần nữa hét chói tai, hai lưỡi dao kia đã sắp sửa xuyên thẳng qua thân thể bọn họ.
Quách Quả cắn răng, không nghĩ ngợi được nhiều, vung tay trực tiếp gọi kiếm bản mệnh của mình ra, chặn đứng hai luồng tấn công đó.
Ngay sau đó, khí huyết cuộn trào trong cơ thể, cô phun ra một búng máu, còn như nghe được tiếng gân mạch đứt đoạn, mà đan điền cũng có xu thế sắp vỡ. Không có linh khí bảo vệ cơ thể, chỉ cần một chiêu là cũng có thể làm cô bị thương nặng rồi.
"Tiểu Quả " Tiểu An sợ hãi, vội vàng đỡ cô, nhìn máu trên mặt đất, lại nhìn vũ khí đột nhiên xuất hiện trên tay cô, vẻ mặt vừa kinh hoàng vừa bối rối.
Quách Quả cố gắng chống đỡ, nắm chặt kiếm trong tay, trong lúc nhất thời muốn chửi bậy một câụ Cô thật sự không ngờ cái thứ "Đen Như Mực" mà Linh Âm nói lại là Ma tộc
⬅ Trước Tiếp ➡