⬅ Trước Tiếp ➡
"Chủ nhân..." Khi cô còn đang do dự, Linh Âm đột nhiên cầm tay cô, miệng nhỏ mếu máo, nước mắt lưng tròng nói "Em không muốn ngủ say, ngủ say rồi sẽ không thấy chủ nhân nữa. Linh Âm không muốn rời xa chủ nhân, muốn được ở bên chủ nhân..." Nói xong, nước mắt lại rơi như mưa.
"..." Quách Quả chỉ cảm thấy trái tim vốn đang đau tê tái như bị xiên thêm một dao nữa.
"Linh Âm đã đợi rất lâu rồi, mới chờ được chủ nhân. Chủ nhân đừng bỏ rơi Linh Âm..."
"..." Đừng làm lương tâm cô thêm nặng nề thế chứ.
"Chủ nhân..."
"Dừng dừng dừng " Mắt thấy Linh Âm lại sắp quấn lấy cô như con bạch tuộc, cô cứu là được chứ gì? "Nhóc nghe lời đi, giờ chị linh khí của chị không đủ để nối tua giúp nhóc đâu, nhóc ngoan ngoãn ngủ một giấc thì bản thể mới nhanh khỏi được."
"..." Linh Âm không nói gì, chỉ càng khóc dữ dội hơn, cả người tràn ngập vẻ phản kháng, thậm chí còn bắt đầu thở hổn hà hổn hển.
Quách Quả khuyên nửa ngày mà đối phương cũng không hề có ý dừng lại, cuối cùng cô chẳng biết phải làm thế nào cả, chỉ đành phải dùng thân phận chủ nhân để ra lệnh, lúc đó cô bé mới cam chịu tiếp nhận.
Nhưng trước khi Linh Âm chìm vào ngủ say, trước tiên phải đưa cô bé tới đồn công an báo danh, dù sao thì cô cũng chỉ mới tạm thời thu nhận Linh Âm một đêm, nói đúng ra, cô nhóc vẫn được tính là một đứa trẻ đi lạc. Nếu giờ cảnh sát không thấy người ở chỗ cô, cô không bị coi là mẹ mìn mới là lạ ấy.
Thế nên, sáng sớm hôm sau, Quách Quả thu xếp tốt cho bản thể của Linh Âm, lại giúp cô nhóc hóa ra linh thân dẫn tới đồn công an, còn vẽ một lá bùa lãng quên đơn giản, bảo cô nhóc hãy sử dụng nó với người khác trước khi biến mất.
Chờ đến khi cô quay trở lại nhà, Linh Âm đã đang chờ sẵn bên cạnh bản thể của mình, nhìn cô bằng đôi mắt to tròn đầy van nài và ấm ức, "Chủ nhân, Linh Âm không ngủ có được không?" Cô nhóc mới hóa linh không lâu, tâm trí vẫn còn là đứa trẻ con, đương nhiên sẽ không quá nhận thức được tình trạng nghiêm trọng của mình hiện tại, chỉ mong chờ Quách Quả thay đổi ý định.
Chính bởi vì thế mà Quách Quả mới càng thấy đau lòng
Quách Quả thở dài một tiếng, vươn tay xoa tóc cô bé "Yên tâm đi, chị sẽ cất kỹ bản thể của em, cũng sẽ cố gắng tìm cách đánh thức em sớm nhất. Chờ khi nhóc tỉnh lại là có thể nhìn thấy chị rồi." Nợ của mình thì mình cõng thôi
Linh Âm sụt sịt hít mũi, lúc này mới rũ đầu xuống.
Quách Quả hít sâu một hơi, điều động chút linh khí cuối cùng còn sót lại trong cơ thể, tay bắt quyết, từng luồng pháp chú bay ra, quay xung quanh bản thể của Linh Âm, phong tỏa chặt chẽ linh khí ở trong cơ thể cô nhóc.
Thân ảnh Linh Âm càng lúc càng mờ, lưu luyến nhìn cô thêm lần nữa, lúc này mới nói một câu, "Chủ nhân, tạm biệt " Cô bé chậm rãi nhắm mắt lại, mắt thấy đã sắp biến mất thì đột nhiên lại như nhớ ra cái gì, lại nói thêm một câu, "Chủ nhân, chị phải cẩn thận Đen Như Mực, hắn là tên khốn..."
Còn chưa nói dứt lời thì đã biến mất hoàn toàn rồi.
Quách Quả "..."
Đen Như Mực là cái quỷ gì vậy?
Tự nhiên có cảm giác mình đã trở thành bia ngắm của ai đó là sao nhỉ?
Nhóc quay lại, nói cho rõ ràng đã rồi hãy ngủ chứ
? ?Д??
⬅ Trước Tiếp ➡