⬅ Trước Tiếp ➡
. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở
Sợ mấy người này không hiểu, anh ta lại nói bằng thứ tiếng Trung bập bẹ, "Giang, Khoát, I must see him."
Hai viên cảnh sát được phái đến thẩm vấn tạm thời đưa mắt nhìn nhau. Sau khi ngầm hiểu ý đối phương, một người gõ vào bàn, người còn lại kéo ghế đứng dậy đi ra ngoài cửa. Đang định duỗi tay mở cửa thì cánh cửa phòng thẩm vấn lại bị người ta đẩy ra từ bên ngoài trước một bước.
"Đội trưởng Giang." Viên cảnh sát đứng sang một bên.
Giang Khoát nghe thấy tiếng, trước tiên nhìn về phía ABC đang ngồi ở phía trong cùng căn phòng.
ABC nhìn thấy Giang Khoát, lập tức đứng bật dậy, chỉ vào vào người anh để mắng: "Kong, you are a sneaky low-life crip! I don't let you have your own way! You wretch!" (Kong, anh là một tên thấp kém lươn lẹo! Tôi sẽ không để anh được như ý đâu! Đồ khốn!)
Giang Khoát không đếm xỉa đến anh ta, nhìn sang viên cảnh sát bên cạnh mình, "Đã hỏi ra được gì chưa?"
"Anh ta không chịu nói gì cả, chỉ gào lên đòi gặp anh."
"Ừm." Giang Khoát đi đến bên bàn, nhìn hồ sơ thẩm vấn trống không, đầu ngón tay gõ vào chiếc bàn sắt hai cái, "Hai cậu ra ngoài đi, để tôi hỏi."
Hai viên cảnh sát gật đầu, đặt bút và hồ sơ thẩm vấn ở giữa bàn rồi đi ra ngoài.
ABC thấy hai người kia đã ra ngoài, lúc này anh ta cũng bình tĩnh hơn một chút, lại bắt đầu trưng ra vẻ mặt ngạo mạn, quay sang Giang Khoát hừ lạnh một tiếng, ngồi trở lại ghế.
Giang Khoát cũng mặc kệ anh ta, trực tiếp ngồi vào sau bàn, móc thuốc ra, ngồi hút thuốc một mình.
Khi anh còn chưa hút xong điếu thuốc, ABC là người không nhẫn nhịn được trước tiên.
"Don't think you can make a fool out of me! Kong." (Kong, đừng nghĩ rằng anh có thể biến tôi thành thằng ngốc!)
Giang Khoát liếc qua máy quay phim ghi âm hiện lên chấm đỏ bên góc bàn, dụi đầu thuốc vào hồ sơ thẩm vấn.
Hai trang giấy A4 mỏng manh lập tức bị đốt ra một vệt cháy xém màu đen, nhưng còn chưa kịp lan dần ra xung quanh thì chấm lửa đỏ ở chính giữa đã bị người ta dập tắt hoàn toàn.
"Nói tiếng Trung." Giang Khoát buông ngón tay khỏi đầu lọc thuốc lá, ánh mắt từ điếu thuốc quằn quèo cắm vào mặt giấy trên bàn, chuyển sang ABC ngồi ở phía đối diện cách đó không xa.
"Kong, oh, Giang Khoát, anh đừng quên.." ABC lập tức không biết phải nói như thế nào, lông mày nhíu lại, dứt khoát chuyển sang nói tiếng Anh quen thuộc: "Don't forget, grandpa is waiting for me. I have run out of patience." (Đừng quên ông nội vẫn đang đợi tôi. Tôi hết kiên nhẫn rồi.)
Giang Khoát nghe thấy thế, lập tức thu lại ánh mắt nhìn anh ta trước đó, cụp mắt lấy hộp thuốc trên mặt bàn, dốc một điếu thuốc ra.
Thấy Giang Khoát lại sắp sửa bật lửa hút thuốc, hoàn toàn không có ý định để ý đến mình, ABC tức tối nghẹn họng một hồi, cuối cùng vẫn biết điều đổi sang tiếng Trung, "Giang Khoát, ông nội, đang đợi tôi."
"Chà." Giang Khoát nhấc tay đóng nắp chiếc bật lửa đang được bật lại, trong miệng ngậm một đoạn thuốc lá, nhìn về phía ABC, "Thì ra cuối cùng cũng nhớ ra phải nói như thế nào rồi ha?"
ABC căm phẫn trừng anh.

⬅ Trước Tiếp ➡