Ngay tức khắc Tịch Thính không còn cảm xúc gì khác, vội vàng bắt máy.
"Alo."
Muộn thế này rồi mà hộ lý còn gọi điện đến, hoặc là có chuyện tốt hoặc là có chuyện xấu đến mức không thể xấu hơn.
Trái tim của Tịch Thính đã bắt đầu đập một cách bất an cực độ.
"Cô Tịch à, vừa nãy tôi đắp chăn cho mẹ cô, nhìn thấy ngón tay của bà ấy chợt động đậy một cái! Tôi nhìn thấy ngón tay nhúc nhích một cái rõ rành rành!"
Giọng nói đầy kích động của hộ lý lặp đi lặp lại mấy từ kia, Giang Khoát ngồi gần điện thoại cũng có thể nghe loáng thoáng đại khái.
Khi nghe họ lý nói xong, cơ thể gồng căng của Tịch Thính cũng thả lỏng, trong đầu cô có một khoảnh khắc trống rỗng không thể kiểm soát, nhưng đó cũng chỉ là trong chớp mắt, sau đó cô nhanh chóng ép mình dằn những cảm xúc khác xuống, gắng gượng kiềm chế để giọng nói của mình không run rẩy, hỏi hộ lý cặn kẽ, "Được, tôi biết rồi, bác sĩ trực ban tối nay là ai thế ạ?"
"Là bác sĩ Trần, anh ấy vừa mới đến đây nhưng bây giờ mẹ cô lại không có phản ứng gì nữa rồi, anh ấy vẫn chưa thể kết luận được, vì thế đành phải đợi sáng mai làm kiểm tra chi tiết."
"Vâng, cảm ơn chị. Có điều hôm nay tôi đi công tác rồi, có lẽ không về kịp trong đêm nay, nhưng tôi sẽ cố gắng nhanh chóng quay về. Nếu bác sĩ có yêu cầu hay có sắp xếp kiểm tra thì vẫn phải làm phiền chị rồi."
"Cô Tịch nói gì thế, đây đều là công việc của tôi mà. Một người thuê vừa thấu tình đạt lý vừa hào phóng như cô đây mới tốt này, hiếm có đấy!" Hộ lý nói xong, lại động viên Tịch Thính mấy câu rồi mới cúp điện thoại.
Trong khoang xe không có ai lên tiếng, bầu không khí đầy tĩnh lặng.
May sao Giang Khoát và viên cảnh sát đang lái xe không lên tiếng dò hỏi, nếu không Tịch Thính sợ rằng đôi mắt càng lúc càng nóng lên của mình sẽ không thể cầm nổi nước mắt trong lúc mình lên tiếng.
Tịch Thính nghiêng đầu nhìn ra màn đêm tăm tối bên ngoài cửa xe, toàn bộ sức lực trên người cô đều được cô lặng lẽ sử dụng để khắc chế cảm xúc đang trào dâng trong lồng ngực.
Bên bờ sông đột nhiên vọng lại mấy tiếng "bùm bùm bùm", Tịch Thính đang nhìn ra hướng đó nên cô đã nhìn thấy trọn vẹn từng bông pháo hoa nở rộ trên bầu trời đen như đổ mực.
Cánh hoa màu lam, nhụy hoa màu vàng màu đỏ, chúng càng ngày càng lớn, dần dần nở rộ, gần như chiếu sáng nửa bầu trời thành phố Giang trong tích tắc. Từng bông pháo hoa rực rỡ tận tình khoe sắc trong màn đêm, thứ ánh sáng ngắn ngủi cuốn hút đó dù sắp hóa thành từng chấm sao nhỏ rơi xuống trần gian cũng không quên lắng đọng thành một hàng chữ "New Year" chói lọi, trực tiếp hạ màn trong sự cao trào này.
Sang năm mới rồi.
Cuối cùng Tịch Thính cũng nở nụ cười, nụ cười thật lòng đầu tiên trong đêm nay.
ABC lảm nhảm
Trong phòng thẩm vấn số 2 tại đội điều tra hình sự thành phố Giang.
"Who do you think you are talking to?" ABC bị còng vào ghế cau có, nhìn hai viên cảnh sát ngồi sau bàn phía đối diện với vẻ mặt đầu bất mãn, "I have fucking to see Kong." (Các anh nghĩ mình đang nói chuyện với ai?/ Tôi phải gặp Kong.)
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về
truyensacfull.com