Giang Khoát hoàn toàn không bận tâm ánh mắt của ABC, "Mấy ngày quay về uống nước tiểu ngựa đã làm tịt cổ họng của cậu rồi à, ngay cả tiếng Trung cũng không biết nói."
"Anh bắt tôi, làm cái gì? Ông nội mà biết, xem có tha cho anh không!" ABC hầm hừ oán trách.
"Nhãi ranh vẫn còn nhớ đến ông cụ Hoắc nhỉ." Giang Khoát đứng dậy đi vòng qua bàn, đến trước mặt ABC, "Tôi còn tưởng rằng chút nước tiểu ngựa kia đã rửa trôi não của cậu rồi đấy Hoắc Duệ."
Hoắc Duệ bặm môi, lần này không già mồm nữa.
Giang Khoát thấy anh ta không hó hé gì nữa, lại bật lửa châm thuốc.
"Cho tôi một hơi." Hoắc Duệ duỗi tay ra.
Giang Khoát cụp mắt nhìn anh ta một cái, mất kiên nhẫn "chậc" một tiếng, đưa điếu thuốc đến trước mặt anh ta.
Hoắc Duệ giơ tay kẹp điếu thuốc, cúi xuống rít mạnh một hơi, chất nicotin gây nghiện lẫn trong khói thuốc len lỏi trong khoang miệng xuống đến phổi rồi lại từ từ nhả ra luồng khói từ trong khoang mũi.
Rít xong một hơi thuốc, cảm xúc của anh ta cũng bình tĩnh hơn nhiều.
"Ông nội, bảo anh đến đây sao?"
Giang Khoát nhìn cậu ta, "Về nước được 7 ngày, chơi cả 7 ngày, từ Bắc Kinh xõa đến tận thành phố Giang, ông cụ không tìm cậu thì tìm ai."
"Hey, just jet-lagged. You know, I.." Hoắc Duệ đang định nói tiếp, ngẩng lên liền nhìn thấy ánh mắt cảnh cáo của Giang Khoát, lập tức đổi sang nói tiếng Trung một cách khó khăn: "Được, được, em quay về. Right now! Anh mua vé cho em, chuyến bay, đưa em về."
Anh ta ra sức sai khiến nghe sao mà nhẹ nhàng, Giang Khoát chỉ lạnh lùng liếc anh ta một cái, sau đó cầm điện thoại đi thẳng ra bên ngoài.
Hoắc Duệ thấy anh đi, cũng đứng dậy chuẩn bị đi cùng anh, nhưng lại thấy Giang Khoát đã kéo cánh cửa phòng thẩm vấn, bước ra ngoài liền tiện tay khóa cửa lại, hoàn toàn không có chút ý định quan tâm đến anh ta.
"Kong?" Hoắc Duệ có dự cảm không lành.
Dựa vào sự hiểu biết không nhiều cũng chẳng ít của anh ta với Giang Khoát, ông anh này chỉ cần hoàn thành chuyện mà trưởng bối giao cho, những chuyện còn lại như chuyện của đám cháu chắt như anh ta.. chắc chắn không thể trông cậy vào Giang Khoát.
Bụng dạ cực kỳ xấu xa.
"Kong!" Hoắc Duệ gào to lên, hy vọng mấy năm không gặp bây giờ Giang Khoát chí ít cũng có lương tri hơn.
"Cứ giam hai ngày đi đã."
Không biết Giang Khoát đang nói chuyện với ai, Hoắc Duệ nghe giọng điệu nhịn cười của anh, trong đầu tự tưởng tượng ra khuôn mặt tươi cười giả lả của Giang Khoát.
Mẹ nó, cái lão này vẫn y hệt như lúc nhỏ, đúng là không phải là người.
"Fucking you! Kong!" Hoắc Duệ hai ba bước chạy đến trước cửa, gào rống vào ô cửa sổ có ba thanh sắt giữa cánh cửa.
"Hay là nhốt chú em thêm hai ngày nữa nhé?" Giang Khoát lại lộn trở lại, bàn bạc với anh ta cách ô cửa.
"Anh dựa vào đâu mà giam tôi! Tôi muốn luật sư! Lawyer, lawyer!"
"Theo Điều luật hình phạt hành chính công an, mua bán mại dâm sẽ bị giam giữ từ 10 đến 15 ngày, nếu tình tiết nhẹ hơn thì bị giam giữ dưới 5 ngày. Hoắc Duệ tôi đã nhân nhượng với cậu rồi mà cậu vẫn không hài lòng?"
"Tôi vẫn chưa hài lòng." Hoắc Duệ không phục.
Giang Khoát nhướng mày nói: "Hay là đợi ông cụ đến chuộc cậu ra đi."