⬅ Trước Tiếp ➡
Một hồi chuông điện thoại vang lên, Tịch Thính vô thức cúi xuống nhìn ngực mình.
Không phải điện thoại của cô đổ chuông.
Vừa mới thở phào nhẹ nhõm, cô đã nghe thấy người bên cạnh lên tiếng.
"Chẳng phải tôi đang nghe máy đây sao?"
Tịch Thính nghiêng đầu sang nhìn Giang Khoát, nghe giọng điệu nói chuyện điện thoại của anh ta cũng cù bất cù bơ như vậy, trên mặt cũng đầy vẻ hờ hững, còn mang theo chút bực bội.
Rối loạn lưỡng cực giai đoạn đầu?
Giang Khoát chuyển tầm mắt, nhìn thẳng vào ánh mắt đang lén lút quan sát anh của Tịch Thính.
Lần này Tịch Thính không rời mắt đi trước mà cười lấy lòng anh.
"Tôi biết rồi, đang quay về đây."
Nói xong Giang Khoát dứt khoát cúp máy, nhìn Tịch Thính, có lời muốn nói nhưng lại không nói gì.
"Anh cảnh sát có phải người bản địa không? Nghe khẩu âm Bắc Kinh của anh rất nặng." Tịch Thính không chút cố kỵ mở lời.
Vào khoảnh khắc Tịch Thính vừa dứt lời, chiếc xe cảnh sát chệnh choạng một cái rõ ràng. Viên cảnh sát lái xe lập tức để lộ cảm xúc vì kỹ thuật lái xe không đủ thành thạo của mình. Anh ta không khỏi cảm thấy hơi lúng túng nhưng vẫn không nhịn được mà lén quan sát đội trưởng Giang "thẳng đuột" của bọn họ ở trong gương chiếu hậu, cùng với nữ nghi phạm cực kỳ xinh đẹp, nói năng nghe có vẻ không chút cố kỵ nào ở bên cạnh.
"Biết điều chút." Giọng điệu của Giang Khoát vẫn vô tình như vậy.
Viên cảnh sát ngồi phía trước nghe thấy thế thì nhếch môi cười, lại lén nhìn vào gương chiếu hậu lần nữa. Lần này trực tiếp nhìn thẳng vào đôi mắt đen thẫm lạnh lùng của người nọ, khiến anh ta giật bắn người, vội vàng nghiêm túc lái xe.
Tịch Thính không để ý đến những chi tiết này, nhưng vừa mới bị Giang Khoát nạt ngang một cách lạnh lùng, cô thực sự đã trở nên an phận.
Nhưng chưa đầy năm phút sau, tiếng chuông điện thoại lại phá vỡ bầu không khí bức bối trong xe một lần nữa.
Lần này, đúng là chuông điện thoại của Tịch Thính.
Khi Tịch Thính cảm nhận được cảm giác rung rung ở trên ngực, phản ứng đầu tiên của cô là quay sang nhìn Giang Khoát, mà Giang Khoát cũng đang nhìn sang cô.
Bị ánh mắt như báo săn mồi nhìn chằm chằm, mà trên người con mồi đang giấu công cụ khiêu khích uy quyền của con báo.. "con mồi" Tịch Thính thật sự không dám nhúc nhích.
Cô bất chấp thu mắt lại, trong lòng đang phỏng đoán ai gọi điện thoại cho cô.
Khôi Tử? Cù Hi?
Ngoài hai người này ra thì ai gọi cũng đều được hết, nói tóm lại là người có thể kéo cô ra khỏi cục cảnh sát.
"Đội trưởng Giang, ai gọi điện thoại cho anh vậy? Sao anh không nghe đi." Người cảnh sát đang lái xe, lên tiếng hỏi.
Tịch Thính buông mắt xuống, không hó hé câu gì cũng chẳng nhìn loanh quanh.
"Nghe đi." Giang Khoát lên tiếng.
Lúc này Tịch Thính mới ngẩng đầu nhìn Giang Khoát, nhận ra anh ta đang nói chuyện với cô thật.
Được, thế thì nghe máy vậy, dù sao thì đây cũng là chuyện mà "con báo" cho phép mà.
Tịch Thính âm thầm lấy can đảm, không lúng túng cũng không sợ hãi, thò tay vào trong vạt váy trên ngực, lấy chiếc điện thoại nhét trong áo ngực ra.
Nhưng lần này cô không to gan lớn mật nhìn sang Giang Khoát nữa.
Cô vẫn cần thể diện.
Tịch Thính cúi đầu nhìn số điện thoại gọi đến, không phải Khôi Tử cũng không phải Cù Hi, là điện thoại của hộ lý chăm sóc mẹ cô ở bệnh viện.

⬅ Trước Tiếp ➡