⬅ Trước Tiếp ➡
Cô móc chiếc điện thoại vẫn luôn được giấu dưới khăn tắm ra, tiện tay lau lớp mồ hôi trên màn hình vì dán vào cơ thể, vừa vội vàng mặc quần áo vừa gọi điện cho Khôi Tử.
Gọi hai lần vẫn không có ai nghe máy, Tịch Thính đang định gọi điện cho Cù Hi, cửa phòng tắm đã bị người khác gõ vang.
"Tôi sắp xong rồi đây." Tịch Thính nhanh chóng gửi tin nhắn Wechat cho Cù Hi và Khôi Tử, giấu điện thoại vào trong áo lót rồi mở cửa ra.
"Mặc mỗi cái váy mà phải lâu như vậy sao?" Giang Khoát tựa vào bức tường đối diện cửa phòng tắm, nhìn Tịch Thính chỉ mặc một chiếc váy liền siêu ngắn trên người.
Tịch Thính hoàn toàn không ngờ được anh lại đợi ở đây, ánh mắt cô hiện lên vẻ chần chừ trong giây lát rồi lại nhanh chóng trở lại bình thường.
Tịch Thính không thể trả lời câu hỏi của anh, đành giương đôi môi có đường nét hoàn hảo lên, trốn tránh câu hỏi.
Giang Khoát không né tránh cũng không khoan nhượng, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô.
Người phụ nữ vẽ đường kẻ mắt dài cong vút, trong đôi mắt ngậm cười dưới hàng mi dài ẩn giấu một sự mơ màng, chán chường khó nhìn thấu. Đôi môi không biết che giấu sự rực rỡ trở thành nét vẽ nổi bật trong ngũ quan cực kỳ tinh xảo, hoàn toàn minh chứng cho khuôn mặt mỹ nhân đẹp mà không tục.
Nhưng nếu tẩy lớp trang điểm đi, khuôn mặt và sống mũi của cô nhìn thoáng qua còn có chút mạnh mẽ.
Trong căn phòng không một bóng người, chỉ còn lại một mình Giang Khoát vẫn luôn trưng ra khuôn mặt vô cảm nhìn chằm chằm Tịch Thính, dù tố chất tâm lý của cô có mạnh thế nào đi chăng nữa thì ít nhiều cũng có chút mất tự nhiên.
Cô bước ra phòng khách trước, định tìm chiếc áo len dáng dài mình đặt ở đây lúc trước.
"Đều là vật chứng, mang đi cả rồi." Giang Khoát cũng đi ra theo, nói với cô.
Tịch Thính cạn lời, "Vậy còn tôi thì sao?"
"Đi thôi." Giang Khoát uể oải bước ra ngoài cửa chính.
Tịch Thính đi đằng sau cách anh ta dăm ba bước, lặng lẽ quan sát anh ta, không thể hiểu thái độ không giống với bắt tội phạm của anh ta với cô.
Giang Khoát đi ra ngoài, xoay người rũ mắt nhìn cánh cửa phòng tổng thống bị anh đạp nứt ra khe hở, buồn bực mím môi lại. Sau đó anh lại nhìn người phụ nữ mặc chiếc váy ngắn cũn cỡn vẫn đang đứng ở bên cửa. Anh dám cá rằng, chỉ cần cơn gió ở bên ngoài thổi một cái thôi là chiếc váy của cô ta sẽ tốc lên ngay.
Nghĩ đến đây, Giang Khoát lập tức nhíu mày.
Tốt xấu gì anh cũng là đội trưởng đội điều tra hình sự thành phố Giang, bây giờ vì sự việc này mà anh chẳng khác gì đội trị an đến dẹp tệ nạn mại dâm, mẹ kiếp đúng là bẽ mặt.
"Mặc vào." Giang Khoát cởi áo jacket của mình ra, ném lên người Tịch Thính.
Tịch Thính vô cùng biết điều nhận lấy áo, khoác lên người.
Bên ngoài khách sạn đúng là một thế giới đầy lạnh lẽo, cô cũng không dại gì.
Ánh đèn đường màu cam ấm áp soi sáng con đường dài đầy hiu quạnh ven sông, chiếc xe cảnh sát chạy băng băng hướng thẳng về phía đội điều tra hình sự quận Giang Ngạn.
Tịch Thính được yêu cầu ngồi ở hàng ghế sau, Giang Khoát ngồi bên cạnh cô.
Trong khoang xe yên ắng không một tiếng động, Tịch Thính xoay đầu nhìn ra ngoài cửa xe, cô có thể nghe thấy tiếng gió sông thổi phần phật.

⬅ Trước Tiếp ➡