Có lẽ là do Cù Hi đặc biệt gọi một cuộc điện thoại đến để nhấn mạnh với cô, khiến cô lúc này ít nhiều cũng có chút không chắc chắn. Khôi Tử cúi đầu châm thuốc lá, miệng ngậm thuốc lá nói búng búng: "Ừm, ừm, biết rồi, cũng có phải lần đầu đâu."
Tịch Thính ngồi xem ti vi một lúc trong gian phòng khách của căn phòng tổng thống trên tầng chót của khách sạn Westin, bản tin buổi tối của đài truyền hình thành phố Giang cũng đang nói đến tin tức Cục trưởng bộ ngoại giao từ trần.
Cánh cửa chính cách phòng khách một đoạn hành lang bỗng vang lên âm báo điện tử ngắn ngủi, khuôn mặt Tịch Thích trở nên cảnh giác, liếc thời gian hiển thị trên góc phải màn hình tivi, vẫn chưa qua 12h đêm.
Cô nhíu mày lại, tắt tivi đồng thời gọi cho số điện thoại đã nhập sẵn trên màn hình, sau đó cô cầm điện thoại đứng dậy.
Cô rẽ trái đi ra hành lang, trên mặt đã nở nụ cười xinh đẹp quyến rũ, cô nhìn thẳng về phía người đàn ông xa lạ cách cô chưa đầy mấy bước chân kia, không quên để đôi mắt ánh lên ý cười.
Một đôi mắt dịu dàng long lanh, tuyệt đối có thể khiến người ta chết chìm ở trong đó.
"Chris?"
Cô gọi tên của ABC, đi qua chào hỏi anh ta, cô gợi chuyện bằng ngữ điệu hơi bay bổng, trong sự lấy lòng còn mang theo vẻ ung dung.
ABC có vẻ ngoài trẻ trung và khá điển trai, anh ta đang nhướng mày lên.
Anh ta nhìn người phụ nữ mặc chiếc váy ngắn màu đen lộ vai dưới ánh đèn ấm áp, bộ váy có thiết kế ôm sát vào người tôn lên đường cong lả lướt từ ngực đến eo và mông.
Không phải là vẻ đẹp ốm yếu gầy trơ xương trong nước nhưng lại có thêm vẻ kín đáo so với những người phụ nữ Âu Mỹ xôi thịt ngồn ngộn kia.
Vẻ đẹp châu Á, duyệt, anh ta rất hài lòng.
Hơn nữa, giọng cô nàng này rất êm tai, phát âm Tiếng Anh cũng vô cùng lưu loát, tuyệt đối có thể giao tiếp với anh ta mà không gặp trở ngại gì.
Qua được cửa ngôn ngữ rồi, ABC nghĩ bụng.
Trong mấy ngày anh ta về nước này, về cơ bản đều phải nói tiếng Trung "xoong thủng chảo thủng" với người khác, phiền phức phát điên lên rồi. Trong những người phụ nữ cặp kè cùng anh ta, người có trình độ như thế này, cô gái này vẫn là người đầu tiên.
"Long Nhị, Mendy?"
Long Nhị giới thiệu? Em tên là Mendy?
"Là em." Tịch Thính gật đầu.
Cô có thể nghe hiểu ý của ABC, Cù Hi cũng đã nói trước cho cô biết rồi.
ABC tiến lên trước hai bước, trực tiếp khoác tay lên vai cô, hơi dùng sức dẫn cô đi qua hành lang. Sau khi nhìn trái nhìn phải một hồi, xác định vị trí của chiếc giường, anh ta trực tiếp dẫn người đi về hướng đó.
Ý tứ rất rõ ràng.
Điện thoại nằm trong tay Tịch Thính vẫn không có động tĩnh.
"Maybe I should have a shower first." Tịch Thính dừng bước, nghiêng mặt cười với anh ta.
"Never mind." Rõ ràng ABC không muốn đợi nữa.
Tịch Thính cũng không lên tiếng phản bác, cô chỉ duỗi ngón trỏ gãi vào lòng bàn tay đặt trên vai cô của ABC, đôi mắt cười nhìn chăm chú vào anh ta, giọng điệu lại đổi sang vẻ cầu xin: "Please."
ABC cười khẽ một tiếng, lịch thiệp buông tay ra.
Tịch Thính trốn trong phòng tắm, bật vòi hoa sen để chảy không, cô đứng một bên nhíu mày nhìn điện thoại.