"Vẫn phải dặn dò em thêm một câu nữa, lần này không giống lần trước đâu nha. Vị khách hôm nay là ABC* mới về nước trong giới bọn họ, vừa mới bước chân ra khỏi đất nước chủ nghĩa tư bản, sợ là khó phục vụ hơn mấy gã đàn ông trung niên giàu xổi đầu hói bụng phệ kia nhiều. Hơn nữa địa điểm mà hắn chỉ định ở thành phố Giang, không chịu đi chỗ khác. Em cũng biết đấy, trước đây chị không đời nào giao cho em khách lẻ ở thành phố Giang đâu. Nhưng lần này em muốn kiếm được khoản kếch xù nhất, hắn ta khá phù hợp với bảng giá lý tưởng của em, bằng không chị cũng không giành hắn thay em đâu.. Tịch Thính, em thật sự đã nghĩ kỹ chưa?"
*ABC: là từ viết tắt của cụm từ American-Born Chinese, chỉ những Hoa kiều sinh ra và lớn lên ở Mỹ (Baidu)
Mới đầu Cù Hi cũng là một bà chủ xinh đẹp lạnh nhạt, không biết bắt đầu từ khi nào chị ấy lại đột ngột gạt bỏ thái độ khách sáo trong công việc, bắt đầu càng ngày càng quan tâm Tịch Thính, cũng càng ngày càng không yên tâm về cô.
Hình như là vào thời điểm Cù Hi biết cô muốn nhanh chóng kiếm được khoản tiền lớn, không phải muốn tìm đại gia bán thân mà chỉ là vì muốn xoay xở tiền điều trị của mẹ cô.
"Chị nói cứ như bây giờ vẫn có thể hối hận được không bằng ý, em cũng đã đến đây rồi." Tịch Thính lại nhìn dáo dác xung quanh, vẫn chưa thấy khuôn mặt quen thuộc kia.
Cù Hi biết mình nói một đống như vậy đều là những lời thừa thãi, cùng lắm cũng chỉ vớt vát chút cho lương tâm không bị cắn rứt, "Được thôi, cũng không phải lần đầu nữa, lần này chị sẽ cho Khôi Tử canh ở ngoài cửa, giờ cậu ta đã đến chưa?"
"Vẫn chưa ạ."
"Hôm nay cái thằng Khôi Tử này lại giở cái trò ba lăng nhăng gì không biết." Cù Hi mắng.
"Ấy, anh ấy đến rồi, em nhìn thấy anh ấy rồi." Tịch Thính đứng dậy khỏi sofa, vạt áo len mềm mại tự động buông xuống, bên dưới chỉ lộ ra một đoạn cẳng chân nhỏ nhắn và mắt cá chân trắng muốt, xuống dưới nữa là đôi giày cao gót cao 8 phân, để lộ mu bàn chân mịn màng của cô.
Cù Hi lập tức không nói nhiều nữa, dặn dò thêm mấy câu rồi cúp máy.
"Mặc ít như này, không lạnh à?" Khôi Tử vào trong đại sảnh liền đi thẳng về phía Tịch Thính, vừa đi vừa quan sát cô. Khi đi đến trước mặt cô, ánh mắt vẫn còn dừng lại ở xương quai xanh tinh xảo lộ ra ngoài cổ áo của cô.
Tịch Thính không hề tức giận vì ánh mắt sỗ sàng kia của anh ta, trái lại nhếch đôi môi đỏ được tô vẽ tỉ mỉ lên, ánh mắt bình thản, "Ở trong này rất ấm, không lạnh."
Cô có gì mà phải tức giận nhỉ? Sự thiếu tôn trọng của người khác cũng xuất phát từ sự lựa chọn của cô trước tiên. Vả lại cô còn mong rằng lát nữa anh ta để tâm một chút, đừng lừa cô là được.
May là đây không phải lần đầu tiên họ hợp tác với nhau.
"Này." Khôi Tử lấy thẻ phòng từ trong túi ra, "Lên trên đợi đi, một hai tiếng nữa tên kia mới đến, bảo là ăn cơm xong còn một tăng nữa, vừa mới về nước nên đi quẩy xõa ở quán bar đây mà."
"Em cảm ơn." Tịch Thính nhận lấy thẻ phòng, "Đợi đến khi gọi điện cho anh là anh có thể lên lầu rồi."