Khôi Tử vẫn không chịu nghe điện thoại, cô đoán anh ta lại chuồn đến chỗ ong bướm nào, quăng chuyện bên này ra sau đầu rồi.
Anh ta tưởng rằng tên ABC này tiệc tùng thâu đêm rồi mới đến đây sao? Đúng là một gã quá đáng tự phụ, tự cho mình là đúng, thật sự sắp hại cô toi đời rồi.
Tịch Thính hết cách, bèn gọi điện thoại cho Cù Hi, nhưng người kia lại tắt máy.
Trời muốn cô chết sao?
"Cốc cốc cốc."
"Are you okay?"
ABC đứng ngoài cửa giục giã.
"Be coming" Tịch Thính chẳng còn cách nào khác. Cô thả tung tóc ra, tắt vòi hoa sen, để lại độc một chiếc quần lót trên người rồi quấn khăn tắm lên, mở cánh cửa được khóa trái ra.
ABC đang ngồi trên chiếc sofa đơn trong sảnh riêng cách đó không xa, đối diện với cánh cửa ra vào, trên bàn uống trà nhỏ bên cạnh có rượu vang đã để thở, tay phải cầm ly rượu đế cao nhuộm màu rượu vang, chậm rãi lắc ly rượu.
Động tác của anh ta tuy có vẻ thảnh thơi, nhưng đôi mắt quan sát nhanh nhạy mà Tịch Thính rèn luyện được trong mấy năm nay vẫn có thể nhìn ra sự mất kiên nhẫn giữa hai hàng lông mày của anh ta.
"Anh không tắm sao?" Tịch Thính nói bằng tiếng mẹ đẻ.
ABC đặt ly rượu xuống, đứng dậy, "Get laid, first" (Làm trước đã.)
Anh ta bước về phía cô, Tịch Thính vô thức lùi về phía sau, nhưng mới lùi được nửa bước cô đã cảm thấy không ổn, bèn duỗi tay chống vào sofa dài ở chỗ khác, đứng chéo với vị trí của anh ta.
ABC nhìn cô, đang định lên tiếng thì cửa phòng bọn họ bị gõ vang.
Là Khôi Tử đến rồi sao?
Cảm giác kích động nổi lên trong lòng Tịch Thính, nhưng không dám thể hiện ra ngoài mặt.
Có điều rõ ràng ABC không có ý định để tâm đến tiếng gõ của.
Anh ta cứ thế nhìn chằm chằm vào cô.
"Phục vụ phòng đây." Người bên ngoài hô lên.
Là đàn ông, giọng nói hơi trầm, không phải Khôi Tử.
Tịch Thính nhìn về phía cửa phòng rồi lại nhìn sang ABC, cười nói: "Không mở cửa sao?"
Khóe môi ABC hơi giương lên, khẽ hừ một tiếng, không đáp lại cô.
Lại một đợt tiếng gõ cửa nữa, gấp gáp hơn trước đó khá nhiều.
ABC không nhúc nhích nên dĩ nhiên Tịch Thính cũng không di chuyển.
Nhưng tâm trí của cô đều đang chú ý động tĩnh ở ngoài cửa.
Hiệu quả cách âm ở khách sạn cao cấp quá tốt, cũng chính là vì lúc này trong phòng vô cùng yên tĩnh, cô mới có thể nghe loáng thoáng tạp âm khe khẽ bên ngoài cửa.
Hình như ở ngoài đó không chỉ có một người.
Tịch Thính nhìn đôi chân và bả vai trần của mình, duỗi tay túm chặt khăn tắm trước ngực.
Lộ hàng còn tệ hơn chuyện bán thân.
Tịch Thính lại mỉm cười.
ABC nhìn nụ cười khó hiểu của cô, thế mà anh ta cũng mỉm cười lại với cô.
"Rầm", một tiếng động cực vang.
Tịch Thính còn chưa kịp thu lại nụ cười đã quay phắt sang nhìn thẳng về phía cánh cửa bị người ta đạp tung.
Một loạt tiếng "rầm rập rầm rập" vang lên, ngay sau đó có mấy người mặc cảnh phục màu xanh đen cùng với người giơ chân đạp bung cửa lúc đầu kia vào phòng, anh ta là người đi cuối cùng.
Trong sảnh riêng chật hẹp đối diện với cánh cửa ra vào của căn phòng tổng thống rộng lớn sang trọng, có một người phụ nữ quấn khăn tắm và một tên ABC nói tiếng nước ngoài "xì là xì lồ", bốn người cảnh sát mặc đồng phục cảnh sát cùng với một người mặc thường phục.