Tiếp ➡
Bức thư thứ n
Suốt ngày đánh Nhạn,
Hôm nay để Nhạn mổ vào mắt.
Nhưng may thay,
Là một chú Nhạn đẹp trai.
--Tịch Thính--
Bẫy thần tiên thất sách
"[Cục trưởng Cục thông tin bộ ngoại giao Ngô Kiến Hoa đã từ trần vào lúc 0 giờ 38 phút ngày 31 tháng 12 tại bệnh viện Giang Thành, hưởng thọ 81 tuổi] Toàn thể giáo viên và sinh viên của học viện ngoại giao đại học Giang Thành bày tỏ nỗi tiếc thương tưởng nhớ Cục trưởng Ngô Kiến Hoa, mong Cục trưởng Ngô ra đi bình an.."
Chiếc điện thoại trong túi áo len dáng dài màu nâu kêu "ting" một tiếng, Tịch Thính đang ngồi đợi người trong sảnh khách sạn Westin, cúi đầu lấy điện thoại ra xem, là thông báo đẩy của app tin tức.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về
truyensacfull.com
. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở
Cục trưởng Ngô Kiến Hoa.
Tịch Thính cầm điện thoại, ngước mắt lên nhìn ngọn đèn pha lê bốn tầng treo chính giữa đại sảnh.
Vòng ngoài cùng của mỗi tầng đèn đều là những bóng đèn pha lê được dát vàng xung quanh, ở chính giữa lại là những chụp đèn pha lê trong suốt cân đối. Đợi đến khi những ngọn đèn dày di dày dít cùng sáng lên, ánh đèn màu vàng và màu bạc hòa lẫn vào với nhau ở bên dưới, rực rỡ đến chói mắt.
Tịch Thính ngước mắt nhìn ngọn đèn nhưng lòng dạ lại không ở trên đó. Cô đang hồi tưởng lại xem có phải vị Cục trưởng Ngô Kiến Hoa này đã từng dự buổi báo cáo học thuật ở học viện ngoại giao đại học Giang Thành hay không, hình như là vào khoảng học kỳ hai năm nhất hay đầu học kỳ năm hai của cô?
Dù sao cô cũng nhớ ngày hôm đó rất náo nhiệt, cô vừa học xong tiết thứ hai liền chạy như bay đến nơi diễn ra buổi báo cáo. Chạy một mạch đầm đìa mồ hôi, nhưng tiếc là chưa nghe được bao lâu, buổi báo cáo đã đi đến hồi kết nhanh chóng kết thúc. Cô đứng dậy khỏi hàng ghế cuối cùng, dõi theo vị Cục trưởng Ngô Kiến Hoa bạc phơ mái đầu kia rời đi. Còn chưa kịp bày tỏ sự ngưỡng mộ và kính trọng, thì gió điều hòa lạnh toát trên đỉnh đầu đã thổi cho cô hắt hơi một cái.
Tịch Thính thu lại dòng hồi tưởng, đưa mắt nhìn xung quanh một vòng, vẫn không nhìn thấy người quen kia đến.
Cô mất kiên nhẫn mím môi lại.
Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com.
Ngón trỏ khẽ gõ, màn hình điện thoại lại sáng lên, cô đang định gọi điện thoại cho người nọ, một giây sau màn hình lại hiển thị cuộc gọi đến "Chị Cù Hi", Tịch Thính lập tức bắt máy.
"Em đến chưa?" Cù Hi hỏi.
"Dạ, đang đợi anh Khôi đưa thẻ phòng cho em."
"Cậu ta vẫn chưa đến à, cái đồ không đáng tin cậy, đợi chị gọi điện mắng cho cậu ta một trận."
Tịch Thính nghe Cù Hi ở đầu bên kia thấp giọng chửi thề, hoàn toàn không phù hợp với hình tượng thục nữ đoan trang của chị ấy lúc bình thường, cô mỉm cười.

Tiếp ➡