Chương 7
"Tôi, tôi thích nấu cơm..." Nói xong liền vội vàng trốn vào phòng bếp.
Lâm Lập Phong nhìn theo bóng lưng Liên Hân, nhún nhún vai.
Đêm khuya, hệ thống trừng phạt thình lình xảy ra.
Liên Hân rên rỉ bừng tỉnh, vừa run rẩy vừa thống khổ.
Cô run run vói tay cởi quần lót ra, một mảng khăn trải giường đã ướt đẫm.
Hệ thống trừng phạt ngày càng hung tàn, tiểu huyệt của Liên Hân đã cơ khát đến mức co giật liên tục.
Cô quả thực rất sợ có ngày chính mình sẽ bởi vì âm đ o co rút mà chết.
Liên Hân lảo đảo đứng dậy đi đến tủ áo, lấy ra một cái máy rung, vội vội vàng vàng cắm vào tiểu huyệt, bật chế độ lớn nhất.
Cô cố gắng đè nén thanh âm mà rên rỉ, tuy rằng căn bản không thỏa mãn, nhưng tốt xấu cũng có thể xoa dịu đi một chút.
Chính là thực mau, máy rung thế nhưng ngừng chạy.
Giờ phút này không thể ngồi chờ nạp điện, Liên Hân liền nhớ tới ngăn tủ trong nhà bếp có pin.
Hiện tại, cô cũng vô pháp cân nhắc tới việc phải bọc kĩ quần áo, vừa nhìn đồng hồ rạng sáng ba giờ, Liên Hân mở cửa quan sát một chút, sau đó liền lén lút chạy ra bếp.
Cô run rẩy đem pin lắp vào, máy rung lần nữa cắm vào tiểu huyệt ướt đẫm.
Một tay vịn vào kệ bếp, người quỳ rạp trên mặt đất, Liên Hân nhỏ giọng kêu lên.
Lâm Lập Phong nửa đêm khát nước, từ trên giường bò dậy, đầu giường ấm nước trống không.
Hắn vò vò mái tóc ngắn, cầm ly nước lên, mở cửa xuống lầu, nhắm thẳng phòng bếp mà đi.
Thế nhưng vừa ra cạnh cửa, hắn liền nghe được một vài thanh âm kỳ dị.
Giống như mèo con nhà ai gọi nhỏ cùng với tiếng dao cạo râu vù vù trộn lại với nhaụ
Còn có, một cổ mùi hương câu nhân đến kỳ lạ.
Thứ gì? Ăn trộm? Chó mèo?
Hắn cảnh giác mà phóng nhẹ bước chân, quẹo vào phòng bếp.
Liên Hân lúc này đã cởi áo ra ném ở một bên, đầu cúi sát đất, mông cao cao giơ ngược lên trời.
Ở phía sau, một cây dương v t tự động vặn vẹo đang không ngừng đâm vào rút ra, dâm thuỷ trào không ngừng.
"Loảng xoảng "
Ly nước trên tay Lâm Lập Phong rơi xuốt đất.
Liên Hân bị kinh động, ngẩng đầu trông về phía cửa, vừa thấy Lâm Lập Phong đang đứng ở cửa nhìn mình dùng gậy thủ dâm, Liên Hân nháy mắt khẩn trương.
Cô dùng sức đem máy rung rút mạnh ra ngoài, sau đó bụm mặt khóc lên.
Trên mặt đất, cây dương cụ chạy bằng điện đang kỳ dị mà uốn éo, bên cạnh còn có nữ hài đang ngồi khóc.
Cảnh tượng này làm cho người trẻ không có chút kinh nghiệm gì như Lâm Lập Phong đầy mặt đỏ bừng, giống như cả thân thể đều sắp phát nổ.
Hắn vừa khẩn trương lại thấy áy náy, chân tay luống cuống mà đứng yên một chỗ, sau đó tiến vào đỡ lấy bả vai Liên Hân.
"Thực xin lỗi, xin lỗi, là tại tôi, không phải do cô, do lỗi của tôi..."
Liên Hân một bên phát run một bên tu tu mà khóc, vừa khó chịu vừa khổ sở.
Một là cảm thấy vô cùng mất mặt, hai là cơ thể ngứa ngáy khó dằn. Tiểu huyệt cô còn đang ào ạt mà ra nước, thời gian trừng phạt đêm nay mới qua có một nửa...
"Đây là sinh lý bình thường thôi, tôi, tôi nhiều khi cũng tự làm..." Lâp Lập Phong vụng về nói.
Liên Hân khóc lóc ngã xuống.
Hắn vội vàng ôm cô bế lên, cúi đầu hỏi "Chị vẫn ổn chứ..."
Liên Hân nghe được thể vị trên người nam sinh, nhịn không được liền dán lên, cặp ngực đầy đặn liên tục dụi vào tay hắn cho đỡ ngứa ngáy.
"Khó chịu quá..."
Lâm Lập Phong mờ mịt "Hả?"
Liên Hân giơ tay câu lấy cổ hắn, kéo người tới gần một chút.
"Tôi muốn làm...không phải, tôi không phải là gái hư đâụ..nhưng mà hiện tại rất muốn, chịu không nổi..."