⬅ Trước Tiếp ➡

Hầu kết thô to của Lâm Lập Phong lăn lộn một vòng, sửng sốt đỏ mặt hồi lâu mới rụt rè hỏi "Tôi...giúp chị?"
Liên Hân lập tức nâng lên cặp chân trắng muốt, gắt gao vòng lấy eo hắn, tiểu huyệt dâm đãng gấp không chờ nổi mà cọ cọ ở ngoài đũng quần của Lâm Lập Phong.
"Vậy cậu nhanh lên..."
Lâm Lập Phong nâng mông Liên Hân đặt lên bệ bếp, sau đó hắn lại cảm thấy nơi này quá cứng, vì vậy đem người ôm đến sô pha.
Hắn không hề có kinh nghiệm gì, chỉ biết cúi đầu mà nhìn khe thịt màu mỡ giữa hai chân Liên Hân đang gắt gao mấp máy, dục dịch đầm đìa, tựa hồ đang kịch liệt cầu xin.
Lâm Lập Phong trong đầu trống rỗng, khẩn trương mà đem quần ngủ rộng thùng thình kéo xuống dưới, thả ra côn th t thô to.
Đang lúc hắn mờ mịt mà tự hỏi nên làm gì trước tiên, Liên Hân bỗng nhiên nghe được hệ thống ở trong đầu vang lên cảnh báo.
Cảnh cáo trước khi hoàn thành nhiệm vụ, xin đừng quan hệ cùng nam nhân không thoả mãn điều kiện thể dịch. Nếu không, trừng phạt càng bị gia tăng
Liên Hân dừng lại, hỏi thầm trong đầu "Mi có ý gì?"
Trước mắt không thể để cho người khác ngoài mục tiêu ấn định đem dương v t cắm vào, sẽ làm ô nhiễm thể dịch. Nếu vi phạm, nghiêm trị
Liên Hân chỉ cảm thấy một trận sét đánh giữa trời quang.
Lâm Lập Phong đang khẩn trương mà nắm lấy bộ vị, vừa mới để đến gần huyệt khẩu, Liên Hân liền nhấc chân đẩy hắn ra, vừa thống khổ vừa ngại ngùng mà nói "Xin lỗi cậụ Không thể..."
Lâm Lập Phong thở dốc, lần thứ hai trở nên mờ mịt "Hả?"
Liên Hân lại thút thít, nhìn côn th t gân xanh bạo động trước mắt một cái, vừa thèm thuồng lại phải gian nan mà cự tuyệt.
"Tôi biết thế này là hơi quá đáng, xin lỗi cậu, nhưng cậu đừng cắm vào trong, có thể...có thể dùng tay hay không?"
Lâm Lập Phong hô hấp nặng nề, sửng sốt trong chốc lát.
Sau đó hắn vô cùng nghe lời, vươn ngón tay ra giúp Liên Hân xoa xoa hoa đế.
Hắn cúi đầu nhìn xuống côn th t, hiện tại chính là hắn nhịn không nổi.
Lâm Lập Phong nhớ tới cây dương v t giả vặn vẹo trên đất ban nãy, bèn thấp giọng hỏi "Tôi cảm thấy, cái này cùng với thứ chị vừa dùng cũng không khác biệt nhiều lắm...không thể sao?"
Liên Hân ngượng ngùng "Xin lỗi "
Lâm Lập Phong cúi thấp đầu, nam căn cực đại đang vô cùng không cam lòng mà đối diện với tiểu muội muội khóc thút thít bên dưới của Liên Hân.
Mồ hôi ròng ròng đổ ra tới, hắn khàn khàn giọng "Thôi được..."
==================================================
Đầu ngón tay của Lâm Lập Phong đặt ở bên ngoài tiểu huyệt mẫn cảm, nhẹ nhàng vuốt ve, làm cho Liên Hân run rẩy cùng co rút từng đợt.
Cô nương theo tay hắn mà đong đưa, huyệt khẩu nhẹ nhàng khép mở, đem ngón giữa thon dài nuốt trọn đi vào.
"A ..."
Liên Hân nhịn không được, thỏa mãn kêu nhỏ ra tiếng, kể cả chỉ là một ngón tay cũng làm cho cô được an ủi rất nhiềụ
Lâm Lập Phong hít sâu một hơi, chỗ này của cô quá chặt.
Bên trong một tầng lại một tầng chặt chẽ cắn lấy, chỉ dùng ngón tay đều cảm giác được vô số miệng nhỏ đang khẩn trí mà hút vào.
Một loại cảm giác xa lạ, quỷ dị, tê dại từ đầu ngón tay xông thẳng lên đỉnh đầu Lâm Lập Phong.
Ngón tay đã như vậy, nếu có thể dùng cái đó cắm vào...Hắn lưu luyến mà cúi đầu nhìn xuống giữa hai chân mình.
Liên Hân gấp không chờ nổi, bắt lấy bàn tay khác của Lâm Lập Phong đưa đến bên miệng.
Thực nhanh, một cây ngón trỏ bị cô gặm mút đến ướt dầm dề.
Lâm Lập Phong sợ Liên Hân mệt, duỗi tay nhẹ nhàng ấn cô nằm xuống. Sau đó hắn đem cặp chân nõn nà tách rộng thêm ra, gập lên phía trên, để lộ tiểu huyệt ra ngoài.


⬅ Trước Tiếp ➡