⬅ Trước Tiếp ➡

Nam sinh xoay người khoá cửa, đẩy hành lý tiến vào, ngó thấy phòng chứa phía sau lưng cô, liền hỏi "Chị ở trong đó sao?"
"Ừm, ở tạm..." Cô xấu hổ trả lời.
Nam sinh nhíu mày, tay nhẹ nhàng đáp lên lưng Liên Hân, đem cô đẩy ra phòng khách.
"Con gái làm sao có thể ở chỗ như vầy, chị tuỳ tiện chọn một gian mà dọn vào đi, nhiều phòng quá tôi cũng dùng không hết."
Liên Hân cảm nhận được nhiệt độ cơ thể cùng bàn tay to rộng của nam sinh áp lên người mình, thân thể mẫn cảm nháy mắt liền rục rịch, cô thoáng lui về sau một bước.
"Vậy không tốt lắm đâụ.."
"A, chị biết nấu cơm không?" Nam sinh hỏi.
Liên Hân gật đầu "Biết."
"Biết quét dọn nhà cửa chứ?"
"Có thể, đó là nghề của tôi nha."
Nam sinh nghe vậy liền tươi cười.
"Vậy chị không cần dọn đi, ở lại giúp tôi nấu cơm quét tước, tôi chia cho chị một gian phòng, không lấy tiền thuê. Thế nào?"
Liên Hân trợn to đôi mắt, còn có chuyện tốt như vậy sao?
Tại một căn biệt thự nằm độc lập trên đỉnh núi, nam chủ nhân trằn trọc từ trong mộng tỉnh lại, cả người đổ đầy mồ hôi.
Hắn duỗi tay đỡ trán, hầu kết lăn lộn.
Liên tục hai ngày nay, buổi tối đều là nằm mơ thấy bản thân đang kịch liệt mà làm nữ nhân đêm nọ...
Rốt cuộc hắn trúng cái loại tà khí gì?
Nam nhân mở ra di động, đánh đến dãy số của trợ lý.
"Jason, giúp tôi điều tra một người."
nannannan
kinh hỉ kinh ngạc vui mừng
cao lãnh chi hoa đoá hoa lạnh lùng kiêu ngạo, ý nói người khó với tới
tính giao cảm quan cảm giác mang lại khi quan hệ
phòng tạp vật phòng chứa đồ, kho chứa đồ vụn vặt linh tinh
==================================================
Hôm sau, Liên Hân vừa đến chỗ làm đã bị quản lý gọi đi.
Mang tâm trạng lo lắng thấp thỏm mà đi vào, sau đó Liên Hân không hiểu ra sao mà được quản lý khen ngợi khích lệ một trận. Lại còn thông báo rằng, công ty đặc biệt an bài cô đến lầu mười, làm vệ sinh cho khu vực chuyên biệt của tổng tài. Nhưng trước đó bắt buộc phải làm kiểm tra thân thể và khám sức khoẻ tổng quát.
Tuy rằng trong nháy mắt Liên Hân cũng liên tưởng đến nam nhân thần bí đêm nọ, nhưng cô không dám chắc chắn.
Không có ai để hỏi thăm tình hình, càng không có gì để mà lo ngại, vì thế Liên Hân cũng chỉ vô cùng thoải mái mà đi kiểm tra sức khoẻ toàn thân.
Kiểm tra được thực hiện tại một bệnh viện tư nhân cao cấp, quy trình vô cùng khắt khe. Cơ hồ từ trong ra ngoài, hết thảy bệnh trạng lây nhiễm lẫn không lây nhiễm đều được xét nghiệm thật kỹ.
Thậm chí, phụ khoa cùng kỳ sinh lý cũng được ghi nhận rõ ràng.
Cô còn nghe nói kết quả báo cáo là do phó viện trưởng tự mình thẩm định.
Liên Hân trở lại nhà trọ.
Hiện tại cô có chút mỏi mệt, quả thực lăn lộn ở bệnh viện một buổi so với quét tước còn tốn sức hơn.
Lâm Lập Phong lúc này đang ở trên lầu, từ trong phòng đi ra, tháo tai nghe xuống, dựa vào lan can rồi cúi đầu nhìn cô.
"Chị mệt lắm à?"
Liên Hân ngửa cổ, cười một cái.
"Không có, vẫn còn chịu được."
"Nếu mệt quá thì không cần nấu cơm, tôi mời chị ra ngoài ăn một bữa."
Liên Hân vén tóc ra sau tai "Thôi đi, như vậy quá không khách sáo."
Lâm Lập Phong mỉm cười, nhấc chân đi xuống dưới lầu, sau đó giơ tay xoa đầu Liên Hân một cái.
"Trông chị mệt như vậy còn phải nấu cơm, tôi sẽ áy náy."
Hai má Liên Hân nóng bừng, hiện tại khối thân thể này của cô thật sự chịu không nổi nam sinh tuổi trẻ, lực tráng, hormone tràn đầy như vậy tới gần.
Huống chi, hơi thở của hắn còn dễ nghe như vậy, cô thật sự sợ chính mình sẽ làm ra hành động bất nhã.


⬅ Trước Tiếp ➡