⬅ Trước Tiếp ➡

đã là người yêu của cô, vậy mà cũng cảm thấy giận dỗi trong lòng.
Vì cái gì mà hai người họ lại có khuôn mặt khác nhau nhiều như vậy.
Kỳ thật, anh ấy cũng không xấu, một kiểu đẹp trai bất cần ngang tàng, chỉ thật không may cho anh ấy có một cậu em đẹp trai một cách quá đáng mà thôi.
Sau này, Lương Tuyết mới biết, hai người họ không phải cùng một người cha sinh ra.
Ánh mắt vô thức giữa ban ngày dừng trên thân hình dong dỏng cao đó, mạch suy nghĩ như rơi vào vòng xoáy quá khứ.
Cô cũng không biết, cái người có thân hình cao thon đứng ngược sáng kia, cũng đang chậm chạp nhìn về phía cô.
Toi rồi Mồ hôi lại toát ra, phần lưng dán chặt lên tường rào, mắt nhìn thẳng, thở cũng không dám thở mạnh.
Nhắc đi nhắc lại trong lòng Tôi chưa bị phát hiện, tôi chưa bị phát hiện...
nannan Lời tác giả Được rồi Sự thô ráp trong tình yêu của Tuyết và Lễ An đã mở ra.
Ở hoàn cảnh như vậy nhất định rất động lòng người.
nannannannannannan Không, không...Anh đừng để nước mắt của người phụ nữ kia lừa gạt.
Chắc lời khẩn cầu của cô thực sự linh nghiệm, quả nhiên Ôn Lễ An đã xoay người đi.
Lần này Lương Tuyết không dám tuỳ tiện ngó đầu ra để thăm dò nữa.
Cô nghe thấy giọng điệu hờn dỗi của Taya "Không muốn đâú.
Cho dù tiếng của Ôn Lễ An rất khẽ, nhưng câu tiếp "Đưa cho tôi" lại nghe thấy rõ ràng.
"Anh Lễ An " " Đưa nó đây " Hai người đang tranh cãi về tấm hình, hình như Taya muốn Ôn Lễ An xin nghỉ một ngày để đi cùng cô ta đến studio, cô ta muốn cùng nhau chụp một tấm hình thật đẹp khác, rồi muốn cậu ta để nó trong ví, thay cho bức hình đã cũ kia.
Lúc này Đạt Dã cũng nói chen vào, cậu ta cũng thấy chị gái cậu trong tấm hình đó không được xinh đẹp cho lắm.
"Được rồi " lời nói bất đắc dĩ của Taya, Lương Tuyết đoán chắc, Ôn Lễ An đã lấy được tấm hình kia.
Lát sau, "Anh Lễ An, anh không đi cùng bọn em sao?", "Tôi còn phải về nhà lấy tờ ghi dữ liệu, hai người cứ đi trước đi ".
"Anh Lễ An..." Câu " Tạm biệt" lạnh lùng của cậu ta vang lên.
Ngó đầu nhìn lần nữa, cô thấy chỉ còn mình Ôn Lễ An đứng dưới tán chuối Abaca.
Cậu ta đang cắm lại chìa khoá vào chiếc xe, chiếc xe trông vẫn còn mới, thân xe được pha giữa hai màu xám và xanh.
Mấy chỗ còn được vẽ trang trí, cái trò hoá trang công nghiệp cho xe, cũng có đến mấy cửa hàng trong Angle City.
Lương Tuyết muốn đợi Ôn Lễ An đi thì cô sẽ đi.
Nhưng...
một giọng nói ngạc nhiên phía đối diện vang lên "Cô đang làm gì ở đây vậy?" Da đầu tê dại, cô dời lưng ra khỏi bức tường, quay nhìn người phá đám kia vội nói "Thời tiết thật sự nóng quá " Trước mặt là vị khách mà cuối tuần trước đã mua bia của cô, và cũng là vị khách không lâu trước đó đã giới thiệu qua tên của mình Mạch Chí Cao.
Mạch Chí Cao ngẩng đầu nhìn trời "Vậy có cần tôi lái xe đưa cô về không?" Cuống quýt lắc đầu, cô nghĩ đến tình trạng đường xá khu mở rộng Hadrian, còn chưa nói đến những núi rác ở khắp nơi, khả năng người này mà nhìn thấy thêm cả đàn cả lũ ruồi nhặng đầu xanh mắt đỏ bay lượn khắp nơi, không khéo lại bị doạ chết khiếp rồi bỏ chạy cũng nên.
Những người phụ nữ ở Angel City, hẳn sẽ rất vui khi được gặp


⬅ Trước Tiếp ➡