Chương 26
cũng chẳng mong gặp lại mấy người bọn họ lần nữa.
Việc Ôn Lễ An sẽ lại nhổ nước bọt xuống chân cô hay không cô cũng không biết chắc.
Nhưng cô khẳng định Taya sẽ tỏ rõ thái độ thù địch với mình.
Đứng nghỉ một lát, nhiệt độ ngoài trời vẫn còn rất cao, cô đang nghĩ không biết có tránh được Lương mẹ cằn nhằn hay không, bà là người, 100 ngày thì 99 ngày không thoải mái, bà không thoải mái thì cô cũng không được yên ổn.
Trời về chiều mà chẳng có nổi một cơn gió, thời tiết oi nóng quái quỷ .
Tiếng Taya vang lên rõ ràng có sự vui vẻ " Ôn Lễ An, hôm nay anh uống lộn thuốc hả ?
Em thật không ngờ người đứng trước mặt em lại là anh " Đến Lương Tuyết còn không nghĩ ra sự xuất hiện của Ôn Lễ An nói chi đến cô ta.
Cậu em xinh trai của Quân Hoán với quan điểm quán triệt từ đầu đến cuối "Bạn và tôi không có bất kỳ mối liên quan nào, nhưng khi họ đối tốt với bạn, khẳng định họ có việc cần đến bạn" cậu ta luôn coi nó là triết lý sống.
Thực ra cô cũng là dạng người ích kỷ giống cậu ta, mà đã cùng dạng với nhau thì càng hiểu nhau, đôi khi cái đầu cũng bất chợt muốn nóng lên, sẽ làm cả những việc không kiểm soát nổi.
Kiểu như...
cô với Quân Hoán, khi Quân Hoán kéo tay cô, muốn trao đổi vi khuẩn hôn lên môi cô, nó chính là điều ngớ ngẩn nhất mà cô đã làm.
Thông thường, đến tầm 17 18 tuổi dễ dàng phát sinh sai lầm nhất.
Mà hiện giờ Ôn Lễ An đang trong cái độ tuổi dễ mắc sai lầm kia.
Tại khu mở rộng Hadria, nhắc đến "Mỹ nhân đen" thực ra là đang ám chỉ Taya, người giờ đây chắc chắn đã làm cái đầu của Ôn Lễ An ngẫu hứng nóng lên, nên cậu ta dễ dàng đánh mất kiểm soát.
Cô nhìn vài lần tấm hình trên tay Taya ở xa kia, tuy rằng nhìn không được rõ cho lắm, nhưng hình ảnh thiếu niên thiếu nữ tựa gần nhau, cho người ta một cảm giác hai đứa trẻ đó chơi với nhau thật thân thiết.
Ôn Lễ An đang kiểm tra xe máy của cậu, dừng lại việc khởi động nhiều lần mà vẫn không được, cậu duỗi thẳng người.
Lúc này, Lương Tuyết mới phát hiện ra, cậu thiếu niên cao gầy trong ấn tượng đã không còn thấy trên hình dáng hiện giờ của Ôn Lễ An nữa.
Ôn Lễ An đứng dưới bầu trời xanh thật giống như miếng mồi nhử chết người của mụ phù thuỷ trong rừng, bà ta ném nó về phía các cô gái hãy nhìn xem, nhìn xem, nó mới ngon làm sao.
Miếng mồi nhử tuyệt đẹp như thế vậy mà đối với Lương Tuyết lại không có tác dụng mấy.
Bởi trong mắt Lương Tuyết, khuôn mặt đẹp nhất chính là những tờ tiền mặt, Đôla, đồng Euro, NDT, Yên Nhật v.v...đẹp hơn tất cả chắc là đồng Bảng Anh, vì đó là loại tiền có giá trị nhất trên thế giới.
Nghèo khổ, khiến cho cô không có thời gian mà để ý đến khuôn mặt nào đẹp, khuôn mặt nào không đẹp.
Thế nhưng lần gặp Ôn Lễ An, cũng chính là lần đầu tiên trong đời Lương Tuyết phá lệ nhìn cậu thiếu niên đang đứng trên bãi cát trắng đó đến mấy lần.
Cô nghĩ ngày đó, mắt nhìn đi nhìn lại nhiều lần chắc hẳn cũng chính là bản tính trời sinh của con người khi họ tôn thờ cái đẹp.
Cùng ngày, thời điểm Quân Hoán chỉ vào cậu thiếu niên đó, nói đây là em trai của anh ấy, Lương Tuyết đã vô cùng ngạc nhiên.
Ngay cả khi đó, anh ấy