Chương 28
được những người khách giống Mạch Chí Cao.
Bởi vì tiền boa không những nhiều mà còn không gây sự vô cớ.
Lương Tuyết tin tưởng anh ta và cô sẽ còn gặp lại nhau, mà đã gặp lại thì chắc chắn anh ta sẽ lại tiếp tục mua bia của cô.
"Chỗ tôi ở ngay gần đây thôi ", cô cười nhẹ nhàng nói "Vậy nhé Tạm biệt" .
Mạch Chí Cao vội đưa cho Lương Tuyết tấm danh thiếp "Tôi cũng không có ý gì khác, chỉ là muốn kết bạn với cô mà thôi".
Lương Tuyết do dự nhận tấm danh thiếp, rồi nhẹ cúi đầu nói tạm biệt với Mạch Chí Cao, Mạch Chí Cao giơ tay lên làm động tác biểu thị nếu có thời gian hãy gọi cho tôi với cô.
Nở nụ cười gượng gạo, không gật đầu cũng không lắc đầu, cô xoay người, quay lưng về phía Mạch Chí Cao, lúc quay người nụ cười vừa còn trên môi đã hoàn toàn biến mất.
Trước mắt, có đôi chút lúng túng, từ lúc Mạch Chí Cao xuất hiện thì cô đã bị lộ rồi.
Cũng may cho cô là Taya đã đi trước, chỉ còn mình Ôn Lễ An đứng lại.
Nào hãy kiên cường lên, mắt nhìn thẳng, từng bước tiến về phía trước, coi như không có việc gì xảy ra.
Đi qua bóng râm của tán chuối Abaca, dưới quang ảnh phía đuôi mắt, cô thấy người bên đường kia cũng đang đứng yên, xung quanh lại yên tĩnh không một tiếng động.
Cô khẳng định, khoảng cách từ chỗ này cũng không xa lắm, có lẽ Ôn Lễ An đã nghe rõ cuộc nói chuyện của cô với Mạch Chí Cao.
Vậy cũng chẳng sao, Quân Hoán đã mất rồi, mà cô năm nay mới 21 tuổi thôi.
Vai cô song song với cái bóng người bên đường.
Cậu ta muốn nói gì?
Hay lại muốn mở miệng cười nhạo cô?
Lại giống hôm diễn ra lễ tang của Quân Hoán, người đàn bà với vẻ mặt hốc hác, bê chậu nước rửa chân hất lên người cô, rồi chỉ vào cô đay nghiến "Mày chẳng phải cái thứ tốt đẹp gì".
Vai cô sượt qua cái bóng đó.
Lương Tuyết cũng chẳng quan tâm Ôn Lễ An có mỉa mai hay không, cũng đúng thôi, đám tang Quân Hoán cậu ta còn chả quan tâm, nói chi trong cái thời tiết nóng đến điên này cậu ta lại để ý tới người như cô.
Bàn tay nắm chiếc túi dần buông lỏng, cảnh vật trước mắt bắt đầu không rõ ràng.
Lần rơi nước mắt này, nó không giống với lúc ở phòng tập quyền anh.
Những giọt nước mắt lúc đó dùng để lừa gạt, để mong chút thương hại, còn nước mắt hiện giờ chính là sự tủi thân.
Mẹ Quân Hoán nói đúng, cô thật sự không phải là thứ tốt đẹp gì.
Chính bản thân cô hiểu rõ hơn ai hết.
Ban đầu, suy nghĩ này vẫn còn mơ hồ, nhưng dần dần, khi số tuổi ngày một tăng lên, suy nghĩ đó cũng bắt đầu rõ ràng hơn.
Bạn thấy đấy, vì để cho lương tâm không áy náy, cô cũng đã tìm được lý lẽ hoàn hảo biện minh cho bản thân mình "Cô cũng muốn trở thành một cô gái tốt lắm chứ, chẳng qua cuộc sống quá nghèo khổ buộc cô phải đóng vai phản diện xấu xa mà thôi".
Năm 1942, thượng nghị viện Philippines phán quyết thông qua 12 phiếu bầu, yêu cầu Hoa Kỳ rời khỏi vịnh Subic.
Dựa vào việc cho thuê đất và đảo, quốc gia đã mất đi một khoản lớn từ nguồn vốn viện trợ giúp đỡ từ Hoa Kỳ.
Điều này đã khiến Hoa Kỳ tức giận, phía chính phủ Hoa Kỳ lập tức áp đặt các lệnh trừng phạt đơn phương đối với Philippines.
Đối mặt với tình hình kinh tế phức tạp trên toàn thế giới, các quan