⬅ Trước Tiếp ➡

lần nữa, người ở đó nói với em chỉ có ngày cuối tuần Lili mới xuất hiện, với lại..." Mạch Chí Cao bĩu môi " Mấy cô gái ở đó nói với em, Lili không thích đi chơi với khách.
Từ trước đến giờ, họ hiếm khi nhìn thấy cô ấy cặp đôi với khách bao giờ.
Họ còn nói, cô ấy không giống với những cô gái khác, gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn".
Cậu ta nhận định " Cô ta có thể là một thợ săn lành nghề, đang đợi con mồi béo tốt hơn mà thôi " Quan sát rõ những biểu hiện chiều nay, lời nói cử chỉ, cộng với khứu giác của người kinh doanh, Lê Dĩ Luân đánh giá cô gái Lương Tuyết kia thật không đơn giản như vẻ ngoài.
Thế nhưng Mạch Chí Cao lại không cho là đúng, cậu ta giơ bàn tay làm động tác chắc chắn với anh.
Chưa kịp hạ tay, cậu ta đã hét lên một tiếng rồi chạy vội vàng về phía cửa "Toi rồi Em quên cho cô ấy số điện thoại của em ".
Phòng tập chỉ còn lại mỗi mình Lê Dĩ Luân, đưa tay sờ lên mặt, anh thấy mình cần phải về phòng để tắm rửa một trận thật thoải mái.
Hành trình gần đây xắp xếp quá gấp gáp, cơ hồ thời gian nghỉ ngơi cũng chẳng đủ, sáng mai anh còn phải bay đến Malina sớm, tranh thủ lúc này nên về phòng ngủ bù thêm một giấc là hay hơn cả .
Ánh mắt lơ đãng nhìn ra cửa phòng tập, ánh nắng đang dần dần kéo về đỉnh núi, cũng không còn chói chang nữa, nhiệt độ ngoài trời cũng đỡ oi bức hơn ban trưa rồi.
Có người nói rằng, hầu hết phụ nữ ở Angel City đều có hai cái tên, một cái tên ban ngày và một cái tên cho ban đêm.
Lili chắc là cái tên ban đêm của cô thỏ có mái tóc xanh óng ánh, còn ban ngày biến thành mái tóc đen, mặc quần iean cùng chiếc áo sơ mi cũ.
"Lương Tuyết" anh lẩm nhẩm nhắc lại.
Tiếng đóng cửa vang lên sau lưng Lương Tuyết khi cô vừa bước chân ra khỏi cửa khu nghỉ.
Họ như sợ hình ảnh của cô làm ảnh hưởng đến những người khách đeo giày da thủ công, quần áo sang trọng bên trong.
Việc này cũng không phải lần đầu xảy ra, trải qua nhiều thì cảm giác ngại ngùng cũng chẳng còn là bao.
Giống như bạn đang đứng ở chỗ người ta đã từng phơi cá, rõ ràng bạn đã bịt mũi vội vã bước qua, vậy mà vẫn ngửi được mùi tanh đó trong không khí xung quanh.
Đến khi bạn đã đi qua chỗ đó rồi, mùi tanh không ngửi được rõ nữa, bạn sẽ bình thường trở lại, hai tay cho vào túi rồi tiếp tục ung dung bước đi.
Từ khu mở rộng Hadrian đến khu nghỉ dưỡng Lương Tuyết đi gần 30 phút.
Ba mươi phút này đã làm chiếc áo sơmi của cô ướt rồi lại khô.
Giờ đây cô muốn nhanh chóng trở về, tranh thủ lúc Lương mẹ không có nhà, tắm nhanh lại một cái.
Trời đang về chiều, gắng sức bước nhanh chân.
Còn mấy trăm bước, Lương Tuyết nhìn thấy rõ phía trước có mấy người đang đứng dưới tán chuối Acaba, cô cuống quýt dịch người lui về bức tường phía saụ Vì để tránh gặp lại mấy người kia, cô đã đợi bọn họ đi một lúc rồi mới thong thả đi về, đúng là người tính không bằng trời tính.
Có lẽ chiếc xe máy của Ôn Lễ An đã xảy ra vấn đề, nếu không cô cũng sẽ không vừa vặn đụng phải bọn họ như vậy.
Dán sát người vào bức tường, chỉ cần đứng yên giữ nguyên tư thế này, cô chắc sẽ không bị phát hiện.
Thực tình cô


⬅ Trước Tiếp ➡