Chương 22
cũng chỉ có thể sử dụng lý do này để giải thích cho hành động của mình.
Ném qua đầu tất cả hoảng loạn, kết quả đổi lại là nắm đấm đấm vào bịch bông, nếu cẩn thận nghe ra có chút chột dạ.
Tránh ánh mắt thắc mắc của Lê Bảo Châu, đôi mắt của anh vô thức di chuyển theo hướng nào đó.
Khuôn mặt kia vẫn duy trì bộ dáng như trước, lạnh nhạt.
Thu hồi ánh mắt, đôi mắt anh vô tình chạm vào một tầm nhìn khác.
Nó khiến anh như có cảm giác đang bị bắt quả tang.
Ánh mắt của Ôn Lễ An thực sự cũng khiến cho anh thấy không mấy dễ chịụ Anh nghĩ đến, mình hệt như một khán giả đứng bên ngoài màn hình, dõi theo mọi diễn biến của nhân vật đang diễn ra trong một bộ phim tâm lý.
Lê Dĩ Luân anh đến lúc này xác định, trong lòng anh thực ra đang rất lo lắng.
Được rồi Anh không thể không thừa nhận, cô gái tên Lương Tuyết đó có dáng người không tồi, chỉ với vài cái liếc nhìn, anh có thể khẳng định chắc chắn rằng, cô gái đó là kiểu người có thể mang đến cho người ta sự ngạc nhiên mừng rỡ trong một thời gian dài.
Có một số phụ nữ, do có thân thể cùng dáng người đẹp họ sẽ cùng lúc phô bày tất cả.
Một khi đã lên giường với kiểu phụ nữ này vài lần, sau một thời gian sẽ mất dần hứng thú.
Nhưng cũng có một số phụ nữ, họ vô tình hoặc là cố ý, dùng sự tầm thường, đơn giản trong quần áo để che giấu lợi thế cơ thể của họ.
Thông thường, những kiểu phụ nữ như vậy sẽ mang đến hứng thú cho người đàn ông một loại hứng thú vô tận không giới hạn.
Chỉ là phần chột dạ kia khiến cho Lê Dĩ Luân anh, cuối cùng buộc phải thể hiện ra bộ dạng người anh rất yêu chiều em gái mình, xua tay nói "Được rồi Đây là chuyện của em Em muốn xử trí như nào thì cứ xử trí như vậy " Từ góc độ của một người làm kinh doanh, lúc này nên thả những người này ra.
Lợi ích nhận được sau này chắc chắn sẽ phù hợp.
Khuôn mặt đẹp nhất trong mắt Lương Tuyết là những tờ tiền mặt Ngay lúc đó Lê Dĩ Luân ra hiệu cho hai người bảo an cởi trói cho Taya.
Sau khi được nói chuyện lại, cô gái đó cũng không nhanh mồm nhanh miệng như lúc đầu nữa, xoa chỗ tay chân bị trói, cô ta liếc nhìn Lê Bảo Châu rồi nói "Đừng quên cô đã nói, tiền bồi thường thiệt hại về tinh thần, cô cứ theo lẽ thường mà tính toán chi phí cho tôi." Nói xong thì xoay người tìm kiếm, rồi nhanh chóng xác định được mục tiêu, trong tay cầm bức ảnh hai người đã chụp chung, nở nụ cười thật ngọt ngào chạy về phía Ôn Lễ An.
Cảnh đoàn tụ cuối cùng của bộ phim, đã đến lúc phát đoạn nhạc đệm kết thúc, " Đạt Dã " giọng của cô chị gái biểu hiện rõ sự cảnh cáo, cậu bé vội cúi đầu xuống, rút bàn tay đang được Lương Tuyết nắm ra, di chuyển chân tiến lại gần chỗ chị gái cậụ Taya kéo tay em trai lại, rồi cũng không vội đi ngay mà thay vào đó cô ta bước đến chỗ Lương Tuyết, cúi đầu, nhổ xuống chân một bãi nước bọt.
Nhưng cái người từ đầu đến cuối bị đối xử như thế cũng không có hành động có chút hành động gì đáp trả.
Dường như thấy chưa đủ, lại vất thêm câu "Đồ đểú kèm theo ánh mắt thể hiện rõ sự coi thường đối với người trước mặt.
"Đừng nghĩ việc làm hôm nay của cô sẽ