Chương 21
nghiên cứu người phụ nữ khác, mà là thời gian nên đi an ủi cô em gái của mình.
Chưa kịp thì đã có người thay anh làm việc đó.
" Tôi cho rằng như vậy cũng tốt, coi như sinh nhật 18 tuổi của Bảo Châu lần đầu gặp sai lầm.
Thời điểm đoàn tàu lệch khỏi quỹ đạo vốn có cũng đã quay về đúng hướng." Mạch Chí Cao nói ra điều suy nghĩ " Thôi bỏ đi thả bọn họ ra.
Buổi tối tớ mời cậu ăn một bữa tiệc lớn.
Ăn xong bữa, chúng ta sẽ ra biển chơi.
Ngủ một giấc trong gió biển, tất cả việc từng xảy ra đều tan thành mây khói.
Được không Bảo Châụ.." " Ôn Lễ An Là cậu cố tình đúng không?" Tiếng hét của Lê Bảo Châu cắt ngang lời nói của Mạch Chí Cao.
Mạch Chí Cao đang muốn tìm đoạn phát đó trên điện thoại, thì Lê Bảo Châu đã vội giằng lấy, chiếc di động đó rơi xuống đất.
Vài phút sau, từ chiếc điện thoại mà Lê Bảo Châu làm rơi, loa phát truyền đến một giọng hát.
Đây chắc hẳn là lúc Lê Bảo Châu đứng trên phố nghe thấy giọng hát kia.
Giờ phút này, Lê Dĩ Luân có thể lý giải hành động của em gái mình.
Âm thanh đó thật xứng với khuôn mặt của Ôn Lễ An.
Đối với các cô gái, chỉ với giọng hát đó, trong suy nghĩ cũng đủ làm ra các việc điên rồ.
Một bàn tay nhặt chiếc điện thoại lên, bàn tay thật giống như chủ nhân của nó, thon dài sạch sẽ, làm cho người khác không thể liên tưởng bàn tay đó từ một thợ đang học nghề sửa xe lại với nhaụ Ôn Lễ An đem điện thoại đặt lên tay Lê Bảo Châu " Bạn của cô nói rất đúng Đoàn tàu cũng có thể chệch khỏi quỹ đạo ban đầu một thời gian".Lời này từ trong miệng của Ôn Lễ An nói ra lại khác một trời một vực với lời của Mạch Chí Cao.
Lê Bảo Châu nhận lấy di động nhẹ giọng kêu một tiếng " Ôn Lễ An".
Ánh mắt của cậu dừng trên khuôn mặt Lê Bảo Châu, khẽ cười, khuôn mặt như bừng sáng.
"Lời tôi nói với cô lúc đầu, có thể giúp tôi giữ bí mật được không?
Nếu ông chủ câu lạc bộ biết tôi đem chuyện này nói ra, tôi sẽ bị đuổi việc" " Chắc chắn được Tôi hứa " Những giọt nước mắt còn chưa khô trên má, cánh tay thì giơ cao lên trời.
Ôn Lễ An cười rạng rỡ "Nếu cô muốn tôi hát vào sinh nhật của cô, thì ngày đó hãy đến câu lạc bộ.
Tôi có thể thuyết phục những người ở đó đổi bài hát tôi hát đêm đó, thành bài chúc mừng sinh nhật.
Cô có muốn tôi làm như vậy không?" Ngây ngô gật đầu, đến khi nghe rõ lời cậu ta nói thì lại gật liên tục như sợ đổi ý.
" Vậy hiện tại có thể thả bạn của tôi ra được chưa?
Đạt Dã cũng đã đói nguyên ngày rồi, cậu bé đang chờ chị gái nó về nấu cơm" " Tất nhiên Tất nhiên " Lê Bảo Châu vội vàng nói, chạy đến chỗ mấy nhân viên bảo an, giơ tay đẩy họ ra.
Lê Dĩ Luân hạ giọng nhắc " Bảo Châu ".
Tay Lê Bảo Châu dừng lại động tác đang tháo một nửa miếng băng dính dán trên miệng cô gái tên Taya.
Nhìn Lê Dĩ Luân có ý dò hỏi " Anh hai..." " Trước mắt chúng ta còn chưa xác định lời của Ôn Lễ An có đáng tin hay không?" Lê Dĩ Luân dùng câu trả lời này để xoá tan sự nghi ngờ của em gái.
Dừng lại một chút, hạ giọng " Vì chuyện này, anh đã trì hoãn không ít chuyến công tác".
Hiện giờ,