⬅ Trước Tiếp ➡

nhận được sự tha thứ từ chúng tôi.
Cứ mơ đi, ôm sự ăn năm của cô vào quan tài rồi xuống mồ luôn đi.
Lương Tuyết, tôi nói cho cô biết..." " Taya " Âm thanh không kiên nhẫn cắt ngang lời nói của Taya.
Ôn Lễ An đứng gần cửa ra vào đã cao giọng gắt lên, đầu cũng chẳng thèm ngoảnh lại.
Cô gái tên Taya thấy vậy thì cuống quýt lôi kéo cậu em trai, đuổi theo bước chân của Ôn Lễ An.
Trước khi đi còn không quên lườm một cái sắc lẻm về phía Lương Tuyết.
Hành động đó làm Mạch Chí Cao đang đứng ngay cạnh Lương Tuyết cũng phải ngước lên, ngượng ngùng xoa xoa mũi.
Do bị cô chị lôi vội ra cửa, cậu bé đó chỉ kịp quay đầu, vụng trộm giơ bàn tay còn lại lên làm cử chỉ tạm biệt với Lương Tuyết.
Lương Tuyết vẫn đứng yên, mắt nhìn về phía cửa phòng huấn luyện nơi ba người kia đã đi xa.
Thấy họ đi qua khu tập ngoài trời, đến khi thân ảnh cậu bé đi phía cuối dần dần biến mất trước mắt.
Cơ thể đang giữ trạng thái căng thẳng cũng được thả lỏng, bàn tay nắm chặt quai túi rốt cuộc cũng đã buông xuống.
Lúc này Lương Tuyết mới xoay người lại, cúi đầu, nói lời tạm biệt, cô bước chậm về phía cửa.
"Lili" tiếng gọi đột ngột vang lên sau lưng, cô bất ngờ dừng lại.
Nhưng chỉ một lúc rồi lại bước tiếp không quay đầu lại đằng saụ Người gọi "Lili" là Mạch Chí Cao, cậu ta đang dõi theo từng bước đi của Lương Tuyết, nhưng vẫn không quên ném ánh mắt đầy đắc ý về phía Lê Dĩ Luân.
Cậu ta cùng một người bảo an đứng quay lưng về phía Lê Dĩ Luân, từ nội dung cuộc nói chuyện của bọn họ.
Anh đại khái biết được, cô gái tên Lương Tuyết hình như đang là nhân viên phục vụ trong một quán đồ uống tại Angel City.
Người phục vụ Cái công việc này làm Lê Dĩ Luân vô thức nhíu mày.
Những người phục vụ trong Angel City, lương giao động từ 20 đến 40 đô la một đêm.
Cũng có thể cao hơn một chút, nhưng không được quá 50 đô la, mức giá trung bình của thị trường.
Tất nhiên cũng có trường hợp ngoại lệ do họ gặp được những vị khách muốn vung tiền thể hiện.
Cô gái Lương Tuyết này, làm Lê Dĩ Luân thực sự nhìn không ra, cô ta và những người phục vụ trong Angel City lại có liên quan đến nhaụ Mà anh hiện giờ cũng không đủ thời gian để lãng phí tâm tư để mà quan tâm đến việc không mấy liên quan này.
Đám người sống trong Angel City là dạng gì, không một ai là không biết cả.
Hai người kia trao đổi với nhau tầm hơn 1 phút đồng hồ, chủ yếu là giọng của Mạch Chí Cao, Lê Dĩ Luân nghe thấy cậu ta sẵng giọng "Thảo nào từ khi cô ta xuất hiện tôi đã thấy quen quen" , " Kiểu phụ nữ như vậy thật không dễ dàng quên lãng" đề tài về phụ nữ thì thật sự không có điểm dừng.
Anh chỉ thấy Mạch Chí Cao đang liên tục gật đầu, dường như rất tán thành quan điểm với người bảo an kia.
Sau khi cô gái đó đi khuất, Mạch Chí Cao quay người đi vào trong.
Còn Lê Bảo Châu, sau một ngày lăn lộn cùng mấy người bảo an cũng xin phép được ra về .
Haiz Vậy là kẻ đầu sỏ quấy rầy hành trình của Lê Dĩ Luân anh cũng đã rời đi, còn vụ bắt cóc uy hiếp không biết nên khóc hay cười kia, tất cả cứ như vậy mà kết thúc.
Giám đốc khu nghỉ cũng xin phép nhanh đi đặt vé máy bay, trong phòng


⬅ Trước Tiếp ➡