Sau khi kiểm tra thì ánh mắt nhân viên y tế nhìn cô đầy
phức tạp: “Cô có thai”
“Cái gì?” Trân Thanh Lan không dám tin, cô, cô mang thai?
Bác sĩ thở dài: “Chú ý giữ gìn sức khỏe”
Mang thai ở trong này thì tám chín phần là không thể sinh
ra được.
Đôi mắt vốn dĩ tĩnh lặng của Trần Thanh Lan lại có một tia
sáng.
Người ta thường nói đã làm mẹ thì sẽ rất mạnh mẽ, lời này
quả thật không sai.
Trần Thanh Lan không biết đứa con trong bụng là của ai,
nhưng đã có thì không thể bỏ.
Vì đứa bé này cô cũng muốn sống thật khỏe mạnh.
Lại lân nữa phải đối mặt với chuyện bị gây khó dễ. Điều duy
nhất cô có thể làm chính là nhãn nhịn. Nhịn đến lúc sinh đứa
con trong bụng ra. Nhịn đến ngày được nhìn thấy ánh mặt trời.
Mặc kệ họ cố tình gây khó dễ cho cô thế nào, cô đều cắn
răng chịu đựng. Thế nhưng cô vẫn không tránh được những