Có một lần đi tắm, quần áo của cô bị lấy đi, cả phòng nữ tù
nhân cho cô đứng khỏa thân ở đấy để mọi người chiêm
ngưỡng và chế giêu, cô phản kháng thì chào đón cô là một trận
đấm đá.
Trên người cô thường xuất hiện những vết bầm tím.
Đến giờ ăn cơm trưa, cơm của cô bị người ta cố tình đổ ra
đất.
“Muốn ăn thì bò trên đất ăn đi, người như cô cũng xứng
câm bát cơm ăn sao?”
Trần Thanh Lan không ăn thì họ đè đầu cô ép cô ăn đồ ăn
bẩn dưới đất.
Cô phản kháng, thì họ lại cùng nhau vây lại đánh cô. Trần
Thanh Lan cảm thấy sống như thể này thì thà chết còn hơn.
Cô nhằm mắt lại chịu đựng sự đánh đập của họ.
Mẹ, mẹ đã nói rằng con phải sống thật tốt.
Thế nhưng con không đủ can đảm.
Mẹ, con xin lõi, có thể con phải thất hứa rồi, con muốn đi
gặp mẹ...
Trong lúc Trần Thanh Lan cảm thấy có thể mình sẽ chết thì
bất chợt có một cán bộ phòng giam cứu, đưa cô đang thoi thóp
đến phòng y tế.