⬅ Trước Tiếp ➡
thủ đoạn thâm độc của bọn họ.
Khi mang thai tháng thứ tám, sau bữa ăn Trân Thanh Lan
vuốt phần bụng đã nhô lên của mình. Cô ngôi ở góc tường đôi
mắt rũ xuống, đáy mắt gợn lên vẻ dịu dàng.
Cô không biết người đàn ông đêm hôm đó là ai, thậm chí
còn không nhìn rõ hình dáng của người ấy nhưng cô vẫn rất
yêu đứa bé này.
Bởi vì đứa bé này đến trong lúc cô đang tuyệt vọng nhất.
Là trụ cột tinh thần của cô, cho cô lý do để sống tiếp.
“Vừa nhìn liền biết là một người hèn hạ cặn bã. Hay là
cởi quần áo ra luôn đi, để chị em chúng tôi xem cô lấy cái gì để
quyến rũ đàn ông?” Ba nữ tù nhân cùng phòng vây Trần Thanh
Lan vào góc tường.
Trần Thanh Lan bảo vệ bụng mình theo bản năng, bình tĩnh
nhìn họ. Đây không phải là lân đầu tiên họ sỉ nhục cô, cô tập
mãi cũng thành thói quen: “Muốn tôi làm gì thì nói đi, tôi nhất
định sẽ làm theo.”
Ha ha, bọn họ cười như điên: “Bảo cô với đứa con trong
bụng chết đi thì cô có làm theo không?”
Trần Thanh Lan tái mặt, cơ thể co lại lùi về sau. Sợ họ sẽ
⬅ Trước Tiếp ➡