⬅ Trước Tiếp ➡
Tri Ngu chỉ có thể nhẹ nhàng đặt đầu y lên đùi mình, dù hơi thở yếu ớt của y lướt qua bụng nàng, nàng cũng chỉ giả vờ như không biết, tiếp tục cẩn thận lau sạch người y.
Khi những ngón tay nàng chạm qua yết hầu tái nhợt của nam nhân, đột nhiên nàng bị một bàn tay siết chặt cổ tay.
Nàng vô tình cúi đầu nhìn xuống, thấy người đáng ra đang hôn mê bất tỉnh bỗng nhiên mở mắt, hai con ngươi đen kịt u tối, không có chút ánh sáng nào.
Bằng cách nào đó, y đã tự nối lại một cánh tay của mình.
Đầu tiên nối khớp khuỷu tay, trong cơn đau đớn cùng cực khiến y nhiều lần ngất đi, sau khi tỉnh lại thì tiếp tục phần cổ tay.
Cho đến lần cuối cùng, y không còn sức lực để tỉnh dậy nữa.
Tri Ngu suýt nữa bị cảnh tượng đó dọa đến mức tim ngừng đập, nhưng phản ứng của đôi tay nàng nhanh hơn cả đầu óc.
Nàng theo bản năng che đôi mắt của y lại.
Nàng căng thẳng nuốt nước bọt, định mở miệng nói điều gì đó, nhưng đột nhiên nhớ ra rằng y đã bị mù.
Có lẽ là do bản năng sinh tồn mãnh liệt nên ý thức của y bùng lên trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Thẩm Dục lại ngất đi nhưng khi Tri Ngu định rút tay ra thì nhận ra cổ tay nàng bị y nắm chặt không buông. Mãi đến khi có người giúp đỡ đưa y lên chiếc giường sạch sẽ, vài người hợp sức mới có thể gỡ được từng ngón tay của y ra.
Cổ tay trắng nõn của nàng in hằn những vết bầm tím khiến Tuyết Như thấy mà xót xa.
Tri Ngu cau mày vì đau nhưng không than thở nửa lời
Trước khi trời tối, nàng vội vàng quay trở lại Tri gia, không để lộ chút sơ hở nào.
Trước khi đi ngủ, cổ tay Tri Ngu vẫn còn đau nhức âm ỉ.
Tuyết Như bôi thêm ít thuốc cho nàng và ngồi bên giường trông nàng ngủ.
Dưới ánh nến leo lét, Tri Ngu khép mắt lại, trong đầu toàn là hình ảnh khuôn mặt tái nhợt của Thẩm Dục. Khoảnh khắc y mở mắt ra giống như y có thể nhìn thấy nàng, nhạy bén lạ thường.
Liệu y có nhận ra ra điều gì không?
Cơn buồn ngủ dần ập đến.
Có lẽ do áp lực những ngày qua nên nàng chìm vào một giấc mơ hỗn độn.
26
Trong giấc mơ, nàng thấy mình đang ở căn phòng tối tăm.
Một nam nhân có đôi mắt u ám, tay cầm một chiếc gậy đen tuyền, từng bước đi vững chãi lặng lẽ không một tiếng động.
“Ta đã từng nói với ngươi…”
“Không được động đến một sợi tóc của Trăn Trăn.”
Tri Ngu thấy Thẩm Dục từ từ tiến lại gần mình, nhưng trong lòng nàng hiểu rõ không phải y đến gần nàng mà là đến gần nguyên chủ.
Có lẽ đây là tình tiết đã xảy ra trong sách…
Vì vậy nàng không thể kiểm soát những lời sắp nói ra.
Chỉ có thể để nguyên chủ làm càn.
“Tiện nhân hèn mọn thôi, có gì mà không thể động vào ”
“Chàng không chịu hợp hoan với ta, chẳng lẽ chàng chỉ có thể ‘cứng’ với ả à?”
Thật đúng là tự tìm đường chết...
Nếu có thể lựa chọn, Tri Ngu thậm chí muốn nhắm mắt lại, tuyệt vọng không muốn nhìn nữa.
Nhưng trong một cơn ác mộng đã định sẵn, nàng chỉ có thể mở to mắt mà chịu đựng toàn bộ quá trình.
"Hừ."
Những lời không biết xấu hổ vang lên bên tai, hình như đây là lần đầu tiên Tri Ngu nghe thấy Thẩm Dục cười trong mơ.
Tệ hơn là cổ nàng bị một bàn tay trắng bệch nắm chặt.
Ban đầu chỉ là một cái vuốt ve nhẹ nhàng lạnh lẽo.
Sau đó bàn tay ấy siết chặt lại từng chút một.
Nàng không thể hít vào, cũng không thể thở ra.
Cảm giác đau đớn chân thực đến mức Tri Ngu bắt đầu nghi ngờ đây có phải là mơ hay không.
Nàng bắt đầu giãy giụa, cào cấu, nước mắt vô thức trào ra.
Cầu xin ngươi, xin ngươi...
Nàng không muốn chết.
Dưới ánh sáng mờ mờ, Tri Ngu không thể nhìn rõ nét mặt của y.
Nhưng ngay sau đó, hàng mi đẫm lệ của nàng chùng xuống.
"Mắt của ngươi..."
"Trông có vẻ hơi khác…”
⬅ Trước Tiếp ➡