⬅ Trước Tiếp ➡
Y thì thầm, bàn tay lạnh lẽo đang siết chặt cổ nàng bỗng vô cớ chuyển sang vuốt ve mí mắt nàng.
...
Khi nàng giật mình tỉnh dậy, trời đã khuya.
Tuyết Như nhận ra phu nhân nhà mình đang gặp ác mộng, vội vàng gọi nàng dậy. Sau đó nàng thấy mỹ nhân run rẩy chui vào lòng mình.
Tuyết Như bối rối, vụng về vỗ nhẹ lưng phu nhân, giọng điệu dỗ dành như an ủi một đứa trẻ.
"Phu nhân đừng sợ, chỉ là ác mộng thôi."
Tri Ngu đổ mồ hôi ướt đẫm cả lớp áo trong, nàng nhắm mắt một hồi, dần dần cảm nhận được ranh giới giữa mộng và thực.
Nhưng giấc mơ này chắc chắn không phải là nàng tự tưởng tượng ra.
Thẩm Dục sẽ không tha cho bất kỳ ai từng đắc tội y.
Trong mắt người khác, nàng đã phản bội y, còn ra tay ác độc hành hạ Thẩm Trăn.
Nếu không chuẩn bị sớm thì có lẽ kết cục của Tri Ngu cũng không khá hơn nguyên chủ chút nào.
Nàng đã đẩy nhanh tiến độ tác hợp cho bọn họ.
Một khi được tự do, chắc chắn Tri Ngu sẽ nghĩ cách thay tên đổi họ, rời xa khỏi vùng đất nguy hiểm bị thế lực của Thẩm Dục hoàn toàn thao túng sau này.
Trời vừa nàng, Tri Ngu đã dẫn tỳ nữ đến một ngôi làng nào đó ở ngoại ô kinh thành.
Nàng định tìm lại đồng hương của Thẩm Dục trước, tốt nhất là tìm được họ hàng của y, để xem có thể moi được thông tin gì về thân thế thật sự của Thẩm Dục hay không.
Khi tìm đến địa phận ngôi làng, trước mắt nàng là một ngôi nhà cũ kỹ xập xệ đến mức khiến người ta hoài nghi liệu nó có thể chống chọi trước một cơn gió lớn được không.
Cách đó không xa, một bà lão nông dân ló đầu ra nhìn với ánh mắt thăm dò, giọng nói ngập ngừng
“Các người tìm nhà này có chuyện gì không?”
Tri Ngu quan sát mái tóc đã bạc phơ của bà lão, đoán có lẽ đây là người già trong làng. Nàng từ tốn đáp lời “Bà có biết Thẩm lang quân còn thân nhân nào ở làng mình không ạ?”
Bà lão như tránh né gì đó, miệng lẩm bẩm “Thân nhân y đều đã chết hết rồi, còn người thân nào nữa đâu mà tìm…”
“Vậy phụ mẫu của ngài ấy thì sao ạ?”
Tuyết Như không kìm được mà hỏi thêm. Nào ngờ, ánh mắt bà lão lại càng thêm kỳ lạ, đầy vẻ bí hiểm.
Tuy không nói ra nhưng từ biểu cảm của bà cũng đủ để Tri Ngu nhận ra bà biết nhiều hơn những gì bà nói.
Bà giơ tay định đóng cửa lại thì bất ngờ một túi bạc nhỏ được nhét vào khe cửa.
Chưa từng thấy nhiều tiền như vậy, bà lão mở to mắt ngạc nhiên, tay vội vàng chộp lấy túi bạc trước khi nó kịp rơi xuống.
Cố gắng kiềm chế mong muốn quay vào nhà, giọng bà lão đè thấp đầy thâm ý
“Phụ mẫu y đã mất trước khi y chào đời.”
Lời nói quỷ dị khiến cả Tuyết Như và Tri Ngu đều sững người.
Phụ thân chết trước khi sinh có thể hiểu, nhưng mẫu thân cũng chết trước khi sinh thì làm sao mà được?
Vậy Thẩm Dục là từ đâu ra?
Mãi cho đến khi bà lão tiết lộ thêm ba chữ “âm sinh tử”, nhìn vào túi bạc trong tay bà mới chịu nói kỹ càng.
27
Vào ngày rằm tháng Bảy, cổng quỷ sẽ mở ra vào tết Trung Nguyên.
Một nữ nhân mang thai bụng lớn đã chết được ba ngày, xác bà bốc mùi hôi thối xen lẫn mùi tanh của máụ
Máu rỉ ra từ áo quan, từng giọt từng giọt thấm vào y phục tẩm liệm sạch sẽ.
Người trong thôn kể lại rằng có người từng nhìn thấy trên bụng của xác chết căng tròn in hằn một dấu tay nhỏ của trẻ sơ sinh đầy quỷ dị.
Một bà lão điên trong thôn tình cờ nhìn thấy, nửa đêm bà ta cầm dao rạch bụng xác chết ra, cười khúc khích bế một đứa trẻ từ trong vũng máu lên.
Đứa trẻ đó từ khi sinh ra chưa từng khóc một tiếng, thân phận kỳ bí doạ người, bị dân làng xem như quỷ nhi và bị vứt bỏ ở ở trên núi.
Nào ngờ, đêm đó người ta nghe thấy tiếng khóc thê lương đáng sợ của nữ nhân trong linh đường.
⬅ Trước Tiếp ➡