⬅ Trước Tiếp ➡
Tuyết Như thở ra, lập tức cam đoan “Nô tỳ tuyệt đối không nói với ai.”
Bởi vì một khi hành động tham sống sợ chết ác độc hãm hại trượng phu bị bại lộ thì mới thực sự là cảnh tượng địa ngục trần gian.
Thẩm Dục là người vô cùng cẩn trọng.
Từ khi bị cuốn vào vụ án long bào, dù bị bức cung tra tấn liên tục nhưng Đại hoàng tử Tông Tuấn vẫn không tìm ra được cách nào để trực tiếp kết liễu y,
Điều khiến Tông Tuấn uất nghẹn nhất là dù Thiên tử thẳng tay trừng trị Nhị hoàng tử nhưng vẫn có ba phần khoan dung với Thẩm Dục.
Đương kim thánh thượng rất trọng dụng người tài, nếu vụ việc này không xảy ra, có lẽ thái độ của Thẩm Dục sẽ có ảnh hưởng lớn đến quyết định lập Thái tử của bệ hạ.
Trong mắt người ngoài, sự ưu ái của Thiên tử dành cho Thẩm Dục đã vượt xa sự yêu mến dành cho một đại thần.
Còn lý do vì sao thì chẳng ai biết được.
Dù án long bào liên lụy đến cả cửu tộc nhưng có lẽ hình phạt nặng nhất dành cho Thẩm Dục cũng chỉ là biếm làm dân thường.
Điều này khiến Tông Tuấn kẻ từng chịu không ít tổn thất từ Thẩm Dục tức sôi máụ
“Lũ vô dụngnan”
Ngày xưa khi tranh giành Thẩm Dục với Tông Giác, đã không thể thu phục được y về phe mình thì thôi chứ.
Bây giờ kẹt trong vụ án lớn như vậy vẫn không thể giết được y, chứng tỏ Thẩm Dục sống sót là một mối đe dọa vô cùng lớn đối với Tông Tuấn.
Mưu sĩ an ủi hắn, thấp giọng nói “Dù vậy nhưng cũng có thể để hắn chết ở nơi khác…”
Trong cái rét mùa đông, một người nửa sống nửa chết thương tích đầy thương tích như vậy thì làm sao có thể sống sót qua đêm.
Như vậy nỗi nhục nhã và đau đớn mà y phải chịu sẽ tăng lên gấp bội, chẳng phải càng sảng khoái hơn so với việc trực tiếp giết y sao?
Ánh mắt tàn ác của Tông Tuấn rơi trên người mưu sĩ, trong đầu thầm nghĩ về kế sách này.
Sau đó hắn bật cười gian ác.
“Rất tốt…”
Để y chết trong thân phận của một thứ dân hèn mọn cũng xem như đã ưu ái cho y rồi.
25
Nửa tháng sau, kinh thành tiêu điều, vụ án long bào vẫn đang được điều tra, khắp hoàng thành gió thổi hắt hiu, ai ai cũng nơm nớp lo sợ.
Tri Ngu âm thầm phái người tìm kiếm suốt ba ngày ba đêm, cuối cùng cũng tìm được Thẩm Dục ở một chốn hẻo lánh đến mức ngay cả đám ăn mày cũng không thèm bén mảng tới.
Đó là một con hẻm hoang vắng, hôi thối đến nỗi không có dấu chân người.
Những thương tích nặng nề nhất của Thẩm Dục không nằm ở những ngón tay bị lột sạch móng hay xương quai xanh bị đâm thủng.
Máu từ khóe mắt y vẫn rỉ ra, toàn thân xương cốt bị vặn vẹo đến biến dạng.
Cánh tay, khuỷu tay và bả vai của y rũ xuống vô lực.
Cho dù chỉ là trật khớp nhưng nếu không được chữa trị trong thời gian dài thì e rằng có nối lại cũng không có tác dụng.
Y chỉ có thể trơ mắt nhìn hy vọng dần tan biến, trở thành một kẻ tay chân tàn phế, điều đó còn khổ sở hơn cái chết rất nhiềụ
Tuyết trắng rơi lấp đầy tai Thẩm Dục, có người nhẹ nhàng lau sạch từng chút một cho y.
Y không thể nhìn thấy, cũng không thể nghe thấy.
Chỉ cảm nhận được cơ thể mình đột ngột bị xốc lên, có người nữ nhân ôm y vào lòng.
Sự ấm áp mềm mại đó như đang sưởi ấm cho kẻ sắp rời bỏ thế gian này.
Khuôn mặt Tri Ngu chợt nóng bừng.
Khi chiếc xe ngựa xóc nảy khi chạy qua một ổ gà, nơi mềm mại đầy đặn của nàng bị ép chặt rồi nảy lên đập vào mũi Thẩm Dục, đau đến nỗi nước mắt nàng ứa ra.
Nhưng dù vậy, nàng cũng không dám buông tay.
Cả người Thẩm Dục toàn thương tích như một chiếc bình sứ đã vỡ vụn, chỉ cần rơi xuống đất là sẽ tan nát thành từng mảnh.
Tình cảnh của Thẩm Dục còn thê thảm hơn những gì nàng tưởng tượng.
Y quá suy yếu rồi.
⬅ Trước Tiếp ➡