Xe ngựa đi giữa cơn mưa bão, nước không ngừng tràn vào khoang xe khiến cả người nàng cũng ướt sũng.
Tri Tĩnh luôn cưng chiều con gái, thấy vậy lập tức sai người mang mấy chậu than vào rồi bảo hạ nhân chuẩn bị nước nóng.
Nhưng Tri Ngu lại bình tĩnh vắt bớt nước trên vạt áo rồi ngăn cản
“Phụ thân đừng vội, con còn có việc quan trọng muốn bàn với phụ nhân.”
Trời đã khuya, còn mưa lớn như vậy, có chuyện gấp gáp nào mà không thể chờ đến sáng mới về, có lẽ chuyện này không thể không dính dáng đến vụ thẩm án của Thẩm Dục vào ngày mai.
Gần như ai cũng đoán ra ý đồ của nàng.
Tri Tĩnh vốn rất thương yêu con gái, nếu không ngày trước ông đã không tìm đủ cách để giúp con mình có thể thành thân với Thẩm Dục như ước nguyện.
"A Ngu, nếu con muốn quay về nhà thì phụ thân rất vui, phụ thân sẽ bảo vệ con, không để ai bắt nạt con.”
"Nhưng nếu con muốn cầu xin cho Thẩm Dục thì thôi đi…”
Tri Tĩnh không muốn con gái khó xử nhưng tính mạng của cả gia tộc chẳng lẽ không phải là mạng?
Một khi dính líu vào vụ này, ai có thể đảm bảo mình sẽ toàn mạng chứ?
Ông đã mường tượng ra cảnh đứa con gái ngoan của mình sẽ khóc lóc quỳ lạy ông.
Chỉ cần thấy con gái đáng thương quỳ trên đất, lặng lẽ rơi nước mắt, chắc chắn ông sẽ không kìm lòng mà đồng ý thỉnh cầu của con mình.
Vì vậy trước khi tình huống đó xảy ra, Tri Tĩnh đành lạnh lùng nói
"Dù con có quỳ chết tại đây tối nay, ta cũng tuyệt đối không cầu xin ân xá giúp Thẩm Dục..."
"Vả lại ta đã quyết định né tránh lần sóng gió này, tuyệt không thay đổi."
Tri Ngu thấy ông kiên quyết chặn họng không để nàng có cơ hội cầu xin, trong lòng không khỏi bật cười.
"Nhưng..."
“Phụ thân cứ mãi rụt rè như vậy, thì làm sao làm nên đại sự được?"
Nàng dứt khoát ngắt lời ông.
"Con vừa nói gì..."
Tri Tĩnh còn chưa nói hết lời, lúc này mới nhận ra có vẻ lần này con gái về nhà không giống những lần trước.
24
Tri Ngu hoàn toàn không có ý khóc lóc van xin, nàng nói thẳng vào trọng tâm
“Phụ thân đoán đúng rồi, lần này con về là vì Thẩm Dục."
"Nhưng..."
Con gái xưa nay luôn đỏng đảnh ngang ngạnh, giờ lại dùng giọng điệu nhẹ nhàng để nói ra những lời tàn nhẫn nhất.
Sự đối lập này khiến Tri Tĩnh sững sờ trong giây lát.
Nàng nói, phụ thân không những không được tránh bão mà ngày mai còn phải đích thân ra mặt tố cáo Thẩm Dục.
Đôi môi nàng đóng mở tựa như đóa hoa tẩm độc diễm lệ khiến người ta không thể rời mắt, lại đẩy người ta vào vực sâu chết chóc.
Tất nhiên Đại hoàng tử đứng đằng sau hận không thể đẩy Thẩm Dục vào tử địa vạn kiếp bất phục.
Nếu lúc này có người chủ động đứng ra hãm hại Thẩm Dục giúp hắn thì chắc chắn hắn sẽ vui mừng không xiết.
Việc Tri gia bày tỏ lòng trung thành với Đại hoàng tử thế nước đang lên chính là mục đích thực sự của Tri Ngu khi vội vàng trở về trong đêm.
Kết cục của Thẩm Dục đã được định sẵn.
Nhưng người trực tiếp đẩy nam chính vào tử lộ lại chính là Tri gia.
Chỉ có như vậy, thế lực của Đại hoàng tử mới hoàn toàn không đề phòng Tri gia.
Nhờ đó Tri Ngu mới có thể tìm được cơ hội cứu sống Thẩm Dục mà không bị Đại hoàng tử nghi ngờ.
Sau khi bàn bạc với Tri Tĩnh xong, Tri Ngu trở lại khuê phòng của mình trong Tri gia, nhanh chóng được hạ nhân hầu hạ đi tắm.
Tuyết Như đi theo Tri Ngu khắp nơi, một ngày chạy ngược xuôi khiến nàng ta như lạc trong cơn mê.
“Phu nhân… phu nhân làm thế này…”
Sự quả quyết và tàn nhẫn này khiến một kẻ mưu mô như Tuyết Như cũng phải bái phục.
“Mọi việc tối nay phải giữ kín, không được để ai biết.”
Nếu thật sự bị Thẩm Dục hiểu lầm rằng nàng đội mưa trở về Tri gia để cứu y mà sau này hạ thủ lưu tình với nàng thì thật không ổn…