Vừa ngã xuống đã bị đối xử như vậy, nếu nàng ta không trụ vững thì không có ai có thể bảo vệ những người trong viện của nàng.
Vì vậy, nàng phải cố gắng đứng vững.
Ánh mắt nàng dừng lại trên người Tri Ngu, quyết gạt bỏ tự tôn, chậm rãi lên tiếng.
“Phu nhân…”
“Vì lang quân, ta sẵn sàng hy sinh tất cả…”
Những thứ này đều là do Thẩm Dục phái người chuẩn bị cho nàng.
Thân là chủ mẫu của phủ, nếu Tri Ngu muốn lấy chuyện này để sỉ nhục nàng thì nàng có thể chấp nhận tất cả.
“Phu nhân, xin hãy giúp đỡ lang quân.”
Nàng không có quyền lực, nhưng Tri Ngu lại là thiên kim của Tri gia.
Dựa vào Tri gia, Tri Ngu có nhiều cách và nguồn lực để có thể giúp đỡ Thẩm Dục.
Trong hai người bọn họ, nếu một người có thể giúp đỡ Thẩm Dục thì chỉ có thể Tri Ngụ
Tri Ngu biết rõ Thẩm Trăn không thể chịu thêm bất kỳ cú sốc nào nữa.
Nhưng nếu nàng trực tiếp nói với Thẩm Trăn rằng nàng không những không giúp Thẩm Dục mà còn bỏ đá xuống giếng, cắt đứt cọng rơm cứu mạng cuối cùng của Thẩm Dục, e là Thẩm Trăn lại thổ huyết nữa.
Nếu Thẩm Trăn ngã bệnh, sẽ không còn ai có thể cứu rỗi nam chính, mang ánh sáng soi đường cho nam chính đang chìm trong bóng tối.
Vì vậy, Tri Ngu chỉ có thể giả tạo đáp lại.
“Thẩm cô nương yên tâm, ta cũng chỉ muốn tốt cho mọi người.”
23
Dù sao cũng đang thiếu thốn, trong nhà có thứ gì cũng phải gom góp bán hết.
Đúng như Thẩm Trăn dự đoán, Tri Ngu đã đọc sách nên biết rõ những quy tắc ngầm trong ngục.
Sau khi viết thư về cho Tri gia, nàng đã nhờ họ nghĩ trăm phương ngàn kế giúp nàng vào tù nói với Thẩm Dục vài câụ
Mọi người đều ngầm hiểu có thể là lần cuối cùng nàng gặp được Thẩm Dục.
Mặc dù vậy, điều kiện để gặp vẫn rất khắt khe.
Là thê tử của Thẩm Dục, có lẽ Tri Ngu cũng đang bị phe Đại hoàng tử giám sát chặt chẽ.
Không chỉ không thể đích thân đến, ngay cả tỳ nữ kề cạnh nàng là Tuyết Như cũng không được.
Vì thế trách nhiệm này rơi xuống đầu Vân Tô.
Trong ngục tối tăm không một tia sáng, khắp nơi đều vương đầy vết máụ
Những chiếc móc sắt dính đầy thịt vụn, giường đá gần như đã bị máu tươi nhuộm thành màu đen.
Cơn gió lạnh buốt thổi qua khiến người ta không khỏi buồn nôn.
Vân Tô bước đến phòng giam trong cùng, ngục tốt thì thầm cảnh cáo "Không được thắp đèn."
Nếu không phải vì lòng tham vô đáy, ai lại muốn bí quá hoá liều như vậy.
Vân Tô quỳ xuống đất, đối diện với song sắt, khẽ gọi "Lang quân..."
Nàng ta cố gắng đưa chiếc túi thơm qua, hạ giọng nói "Lang quân, bên trong có ngân phiếụ.."
"Lúc nguy cấp, lang quân có thể dùng để bảo vệ mình."
Bên trong tối om, sự im lặng kéo dài đến mức Vân Tô tưởng người trong phòng đã không còn hơi thở.
Nhưng sau một hồi lâu, nàng mới nghe thấy giọng nói khàn khàn yếu ớt vang lên "Là ai?"
Dù giọng nói khản đặc nhưng Vân Tô vẫn nhận ra đó chính là Thẩm Dục.
Vị gia chủ uy nghi một thời giờ đây trở nên thê thảm đến vậy, khiến lòng Vân Tô không khỏi xót xa.
Nước mắt dâng trào nhưng nàng cố kìm nén không phát ra tiếng nức nở.
"Đây là…"
Ngón tay nàng nắm chặt vào những đường thêu trên chiếc túi thơm.
"Chiếc túi này là của Biểu cô nương..."
Nàng ta còn muốn nói thêm nhưng ngục tốt đã tiến lên đuổi nàng đi.
Xong rồi, ba ngàn lượng bạc trắng chỉ đổi lấy một đoạn đối thoại ngắn ngủi này.
Qua đêm nay, mai chính là ngày thượng đình trực tiếp thẩm tra và xét xử Nhị Hoàng tử cùng những người có liên quan.
Đêm đó, gió lớn cuốn theo đất cát, báo hiệu mưa bão sắp ập tới.
Tri Ngu sai chuẩn bị xe ngựa, quyết định trở về Tri gia ngay trong đêm.
Khi Tri Tĩnh nhận được tin con gái dầm mưa về nhà giữa đêm, ông vội vàng đứng dậy mặc xiêm y rồi nhanh chóng đến thư phòng, vừa vào phòng đã thấy Tri Ngu bị dính mưa tóc mai đã ướt đẫm.