“Ngươi đã là hạ nhân của phu nhân, nhận bổng lộc của người thì phải trung thành với người.”
“Về sau đừng làm những việc đáng xấu hổ như vậy nữa.”
Nghe xong, Vân Tô cảm thấy trong lòng dâng lên một cơn sóng hổ thẹn, quỳ xuống dập đầu “Nô tỳ hiểu rồi.”
Những lời Thẩm Trăn nói không khiến nàng ta cảm thấy khó xử mà còn cảm thấy ấm áp.
Vân Tô biết mình đã không giúp sai người.
Nàng ta càng quyết tâm muốn báo đáp Thẩm Trăn.
Chuyện này vốn chỉ là một chuyện nhỏ nhặt không đáng kể.
Dù có những mâu thuẫn khó nói thì tất cả cũng nhanh chóng bị tin tức đêm đó Thẩm Dục không hồi phủ che lấp.
Qua đêm ở bên ngoài vốn không phải là phong cách của Thẩm Dục.
Ngay cả khi có chuyện gì đó xảy ra làm y chậm trễ thì Thẩm Dục luôn cho người về báo trước, không để người trong phủ lo lắng chờ đợi vô ích.
Tin đầu tiên được truyền về phủ là Thẩm Dục bị triệu vào cung vào lúc nửa đêm.
Hai ngày sau, khi tin thứ hai đến tai Tri Ngu, trái tim đã treo lơ lửng suốt hai ngày qua của nàng mới dần dần hạ xuống.
Mọi việc diễn ra đúng như nàng dự đoán.
Sự kiện đẩy Thẩm Dục rơi vào đáy vực là vụ án long bào khiến cả kinh thành chấn động trong một đêm.
22
Ngôi vị Thái tử đã bị bỏ trống nhiều năm.
Đại hoàng tử và Nhị hoàng tử không ngừng đấu đá trong tối ngoài sáng.
Trước khi chọn được tân hoàng, trong một yến tiệc nọ, có kẻ vô tình bước vào mật thất trong phủ Nhị hoàng tử và phát hiện một bộ long bào mới tinh, lập tức hốt hoảng bỏ chạy khỏi phủ.
Tin này lan truyền nhanh chóng, khiến Hoàng đế đang bệnh tức giận thổ huyết ngay tại chỗ.
Cơn phong ba này không chỉ cuốn phăng Nhị Hoàng tử mà tất cả những ai thuộc phe cánh của hắn cũng không tránh khỏi, bao gồm cả Thẩm Dục.
Sau khi sắp xếp lại mọi thứ, Tri Ngu vẫn giữ được bình tĩnh.
Dù trời có sập, nàng cũng sẽ tìm cách đối phó.
Nhưng khi tin tức Thẩm Trăn ở Hương Lạc Viện ngất xỉu truyền đến, nàng lập tức hoảng hồn.
Tri Ngu đã bỏ ra không ít công sức từ việc tự mình đến Tri gia để lấy dược liệu quý đến việc giúp Thẩm Trăn hủy bỏ hôn ước với Phùng Sinh, nàng làm vậy không chỉ vì Thẩm Dục mà còn để bảo vệ Thẩm Trăn.
Bởi trong nguyên tác, Thẩm Trăn đã hộc máu sau khi nghe tin này.
Sau khi Thẩm Dục rơi xuống đáy vực, không còn ai bảo vệ nàng ta.
Bệnh tình Thẩm Trăn vừa mới dần hồi phục sau cơn bệnh nặng.
Nhưng sau khi gặp cú sốc, hai mắt nàng ta bỗng tối sầm, ý thức như dần mất đi.
Khi tỉnh dậy, nàng ta nghe thấy tiếng khóc của A Nhiễm.
Thẩm Trăn giật mình, chống tay ngồi dậy, lúc này mới nhìn rõ tình cảnh trong phòng.
Tuyết Như cùng vài hạ nhân gần như dọn sạch những vật có giá trị trong phòng.
“Lang quân vừa gặp chuyện, các ngươi đã dám bắt nạt cô nương Không sợ lang quân trở về tính sổ với các ngươi sao…”
Điều quá đáng hơn là Tuyết Như đang giằng co để giành chiếc túi thơm trong tay A Nhiễm
Đó là chiếc túi hương mà Thẩm Trăn đã bỏ công sức nhiều ngày để làm, chứa đựng cả tấm lòng nàng dành cho Thẩm Dục.
“Buông ranan”
Một giọng nói ngọt ngào trong trẻo của nữ nhân vang lên từ cửa.
Dưới ánh mặt trời, sắc mặt phu nhân vẫn hồng hào, không có chút gì là kiệt quệ tinh thần.
Thậm chí, trên khuôn mặt của Tri Ngu không có chút ác ý nữa, khiến nàng càng đáng ghét hơn nàng chính là kẻ chủ mưu đứng sau những chuyện này.
A Nhiễm cương quyết không chịu buông tay, Tuyết Như cũng nghiến răng kéo lại.
Nhưng khi một giọng nói yếu ớt vang lên, A Nhiễm hơi phân tâm, chiếc túi thơm lập tức bị Tuyết Như giật được.
A Nhiễm không kịp lấy lại, vội vàng chạy đến đỡ Thẩm Trăn.
“Cô nương, họ thật sự quá đáng…”
Thẩm Trăn biết mình không thể gục ngã vào lúc này.