⬅ Trước Tiếp ➡
Dưới tác dụng chậm của xuân dược, Thẩm Dục tựa lưng vào song cửa, mồ hôi tuôn như mưa, đôi mắt đỏ hoe, cơ thể nóng như lửa đốt.
Sự kìm nén dữ dội khiến các đường gân trên mu bàn tay y nổi rõ căng cứng như muốn nổ tung.
Cô nam quả nữ ở chung một phòng, vì quá tin tưởng vào nhân phẩm của y nên biểu muội vẫn dịu dàng quan tâm không chút lo ngại. Cho đến khi Thẩm Dục mất hết lý trí, kéo nàng vào lòng, lúc này nữ chính Thẩm Trăn mới hốt hoảng nhận ra…

Theo cốt truyện, cuối cùng Thẩm Dục đã dùng bình rượu đập mạnh vào trán khiến máu chảy ròng ròng, bảo vệ biểu muội nhỏ bé mà y luôn coi là trân bảo, không để ai có thể nhúng chàm nàng.
Dù vậy, tuyến tình cảm của họ vẫn bị kẹt ở giai đoạn này.
Sự xuất hiện của Tri Ngu là để tháo gỡ mọi chướng ngại cho hai người họ.
Hệ thống “Thẩm Trăn có một vị hôn phụ”
Vị hôn phu của Thẩm Trăn là đích tử của Phùng viên ngoại ở thành Tây, tên là Phùng Sinh.
Có lẽ chính sự hiện diện của hắn đã khiến Thẩm Dụ dù có chút tình cảm với Thẩm Trăn nhưng vẫn không dám gần gũi nàng.
Thẩm Trăn thì bị giằng xé giữa trách nhiệm và tình yêu, tự dằn vặt mình đến mức sinh ra tâm bệnh.
Có thể nói sau này Thẩm Trăn lâm bệnh nặng đều bắt nguồn từ mâu thuẫn nội tâm trong thời gian này.
Việc tiếp theo Tri Ngu cần làm là giải quyết chuyện liên quan đến vị hôn phu của Thẩm Trăn.
Khi mặt trời lên cao, ánh nắng càng chói chang.
Tin tức phu nhân sẽ đến thăm bệnh Thẩm Trăn cô nương nhanh chóng lan truyền khắp phủ.
Các hạ nhân đều hiểu rằng phu nhân không lấy được thứ mình mong muốn từ lang quân nên lại muốn đến tìm biểu cô nương để trút giận.
Khi tin tức truyền đến Hương Lạc Viện, vài tỳ nữ ở đó không khỏi tái mặt, nhưng vì tiểu thư của họ không nói gì nên chẳng ai dám bộc lộ sự lo lắng của nàng.
Tuy nhiên, khi Tri Ngu thực sự xuất hiện, không ai nghe thấy những tiếng trách mắng hay gây sự như mọi khi, khiến tất cả mọi người hơi bất ngờ.
14
Trong phòng đơn giản gọn gàng, hương thuốc thoang thoảng khắp nơi.
Thẩm Trăn là một nữ tử có khí chất thanh nhã như đoá sen, nhìn từ xa nàng thanh thoát như đóa phù dung trắng, nhưng khi đến gần mới thấy rõ từng nét đẹp tinh tế trên gương mặt nàng.
Dẫu vậy, vì cơ thể yếu đuối, bệnh tật triền miên, khí huyết không đủ, hơn nữa lại xuất thân từ thân phận tỳ nữ nên trông nàng khó tránh khỏi tiều tụy.
So với nàng, Tri Ngu lại được ăn ngon mặc đẹp, vẻ ngoài rạng rỡ, đến nắng mặt trời chiếu lên người nàng cũng như phủ một lớp ánh sáng dịu dàng lên làn da trắng nõn đó.
Hôm nay nàng mặc bộ váy lam nhạt thêu hoa, trông vẫn như một người vô hại, nhưng ai ai cũng biết, mỗi lần nàng đến là tìm đủ cách hành hạ Thẩm Trăn, mong đuổi nàng ta tránh xa Thẩm Dục ra.
Khi thấy Tri Ngu đến, Thẩm Trăn vốn muốn ngồi dậy hành lễ nhưng vừa định vén chăn lên đã bị nữ tỳ A Nhiễm đứng bên cạnh giữ lại.
“Cô nương vẫn còn đang bệnh mà.”
A Nhiễm vừa chỉnh lại góc chăn cho Thẩm Trăn vừa nhấn mạnh “Hiện tại cô nương là muội muội mà lang quân yêu thương nhất. Ai dám động đến một sợi tóc của cô nương thì sẽ không yên với lang quân đâụ”
Lời đó rõ ràng ngầm nhắc nhở Thẩm Trăn giờ đây đã không còn là tỳ nữ như trước nữa.
Tri Ngu vốn đến đây với tâm thế muốn gặp nữ chính trong truyện.
Thực sự khi thấy Thẩm Trăn bằng xương bằng thịt, lòng nàng không khỏi dâng lên cảm giác phức tạp.
Đang lén quan sát tỉ mỉ dung nhan và dáng người của Thẩm Trăn, thấy hành động của chủ tớ bên kia, Tri Ngu không hề tức giận mà còn dịu giọng trấn an “Không cần đa lễ, cô vẫn chưa khỏe hẳn, cứ nghỉ ngơi cho tốt là được.”
Có lẽ không rõ ý định của Tri Ngu nên ánh mắt yếu ớt của Thẩm Trăn đầy sự phòng bị.
⬅ Trước Tiếp ➡