⬅ Trước Tiếp ➡
Sau khi cho người mang một chiếc đôn thêu đến đặt trước giường cho Tri Ngu ngồi, Thẩm Trăn tiếp tục công việc thêu thùa của mình.
Khả năng thêu thùa của Thẩm Trăn rất giỏi, chiếc túi thêu hình con thú trên tay nàng sống động như thật. Tay nghề xuất sắc của nàng khiến Tri Ngu không thể không khen “Thật khéo ”
A Nhiễm đứng bên cạnh nghe vậy liền nhếch môi cười khẩy, nói “Phu nhân đúng là có mắt nhìn.”
“Lang quân đối xử rất tốt với cô nương nhà chúng ta, ngay cả vải thêu túi cũng là loại tuyết gấm thượng hạng.”
“Cô nương của chúng tôi đã may một bộ y phục từ số vải ấy, phần còn thừa cũng quý giá đến mức ném ra ngoài cũng có thể nuôi sống một kẻ ăn mày cả năm trời…”
Đến lúc đó, chất liệu y phục trên người Thẩm Trăn và chiếc túi treo ở thắt lưng của Thẩm Dục đều cùng loại vải, sự trùng hợp này thật quá mức ám muội, dễ khiến người ta bàn tán.
A Nhiễm là người khá sắc sảo, thậm chí có phần chua ngoa.
Nếu Tri Ngu thực sự từng thất bại khi ăn hiếp Thẩm Trăn thì khả năng cao là nhờ vào sự sắc bén của ả tỳ nữ này.
Chưa hết Thẩm Dục còn từng ban cho A Nhiễm một số đặc quyền trong Hương Lạc Viên, cái cách y bảo vệ Thẩm Trăn rõ ràng đến nỗi toàn phủ đều biết.
“Có vẻ ngươi biết cũng nhiều nhỉ?”
“Đương nhiên rồi.”
A Nhiễm tưởng phu nhân đang muốn khıêu khích nên ngẩng cao đầu, cười nhạt đáp “Từng lời nói, hành động của lang quân với cô nương, nô tỳ đều nhớ rất rõ.”
“Nhưng cô nương của chúng ta còn nhớ nhiều hơn, những thứ lang quân thích ăn, không thích ăn, thích mặc gì, không thích mặc gì, thậm chí cả chuyện uống trà, dùng vật gì, e là trong phủ không ai hiểu rõ bằng cô nương.”
Tri Ngu gật đầu như đang suy nghĩ nhưng thật ra nàng không để tâm lắm.
Muốn giải quyết vấn đề của vị hôn phu Thẩm Trăn, nhất định phải bắt đầu từ nàng ấy.
Nhưng làm sao để chuyển đề tài sang Phùng Sinh, đó chính là điều nàng đã trăn trở từ khi bước vào đây.
Tỳ nữ kia cứ liên tục chen ngang, thật khiến người ta khó chịụ
15
Khi đọc quyển thoại bản này, Tri Ngu vốn đã không ưa gì A Nhiễm.
Bởi lẽ nếu không phải vì nữ tỳ lắm lời này thì có lẽ Thẩm Trăn đã đỡ chịu khổ hơn biết bao nhiêụ Thế nhưng Thẩm Trăn quá thiện lương, chẳng bao giờ nỡ trách phạt kẻ dưới, tự mình gánh mác mọi khổ sở. Cứ mỗi lần đọc đến đoạn này cũng làm Tri Ngu không kìm được rưng rưng nước mắt.
Nhưng lúc này Tri Ngu không có thời gian để tính toán với nàng ta.
Mượn chủ đề đang nói dở, Tri Ngu bèn quay sang Thẩm Trăn, hỏi "Thẩm cô nương quả là người tinh tế... Hôm nay ta đến đây cũng là có vài điều muốn thỉnh giáo Thẩm cô nương."
Nghe vậy, A Nhiễm lén lút trợn mắt xem thường, thầm nghĩ Tri Ngu lại muốn đổi cách khác để dò hỏi sở thích của Thẩm Dục.
Ai ngờ, câu hỏi tiếp theo của Tri Ngu lại hướng thẳng tới Thẩm Trăn "Về chuyện ăn uống sinh hoạt, hẳn Thẩm cô nương cũng rõ sở thích của vị hôn phu cô là Phùng công tử chứ?"
Tay Thẩm Trăn bỗng đau nhói.
Thẩm Trăn khẽ biến sắc, nhanh chóng giấu đi vết kim đâm làm ngón tay rỉ máụ
"Không thể nào..."
"Sao có thể nhớ kỹ sở thích của phu quân nhà người khác mà lại chẳng nhớ nổi sở thích phu quân tương lai của mình?"
Tuyết Như ở phía sau lập tức chế giễu, nhân cơ hội hỏi khích để chọc tức A Nhiễm.
Nghe vậy mặt A Nhiễm lập tức tái mét, muốn phản bác nhưng lại chẳng thể nói được lời nào.
Tri Ngu không để ý đến những động tĩnh phía sau của hạ nhân, chỉ thấy Thẩm Trăn không trả lời ngay, đoán nàng nhất thời không nhớ ra được gì nhiềụ
“Hay Phùng công tử có đặc biệt thích cái gì không? Nói đại vài cái cũng được..."
Biết một chút còn đỡ ngượng hơn là hoàn toàn không biết gì.
⬅ Trước Tiếp ➡