⬅ Trước Tiếp ➡
Để tạo ra chiếc mặt nạ hoàn hảo, kẻ đó đã cắt đứt gân tay gân chân của Nguyên Hương, cạo sạch đầu, khoét mắt và đập nát răng nàng.
Nàng bị lột sống từng lớp da mặt xuống, cuối cùng bị sợi dây mỏng to bằng ngón trỏ siết cổ đến chết.
Kẻ giả mạo Nguyên Hương sẽ phải chịu một kết cục còn thảm khốc hơn gấp trăm lần.
Người bình thường có thể không nghĩ ra thủ đoạn nào độc ác hơn nhưng những người ở Đại Lý Tự ngày ngày theo chân chủ thượng ra vào hình phòng chắc chắn không thiếu thủ đoạn tàn nhẫn.
Khi Bạch Tịch quay lại phòng, trong tay mang theo một bát thuốc.
Y đứng một lát rồi tiến đến gần bình phong, do dự nói
“Lang quân đã uống phải xuân dược mạnh, nên dùng bát thuốc này để thanh tâm hạ hỏa…”
Chưa dứt lời, Thẩm Dục đã bước ra từ sau bình phong, y đã thay y phục mới chỉnh tề gọn gàng, không thèm liếc nhìn bát thuốc.
Bạch Tịch lo lắng, vội nói thêm “Xuân dược mạnh thế này thật sự sẽ gây tổn hại…”
Thẩm Dục chỉ nhướng mắt liếc qua bát thuốc, nhưng trong tâm trí y lại hiện lên hình ảnh Tri Ngu căng thẳng ở Hương Thù Viện Khuôn mặt nàng trắng nõn, gò má đỏ bừng, sợ hãi cắn chặt môi anh đào.
Ánh mắt kinh hãi khi đưa tay chạm vào bụng y rồi rụt tay lại ngay như một thỏ nhỏ hoảng sợ…
Y ngừng mân mê ngón tay, bình thản nói “Không cần.”
Tối nay, Tri thị… không hề hạ dược y.

Chừng một khắc sau, Bạch Tịch rời khỏi phòng, vừa lúc nghe thấy hai hạ nhân đang rì rầm bàn tán.
“Nguyên Hương thật có phước, dù phải chịu cảnh thảm khốc như vậy, nhưng vẫn có lang quân đứng ra trả thù cho nàng…”
“Bị tra tấn đến mức ấy… cho dù có xuống suối vàng cũng chỉ cảm thấy thỏa mãn thôi…”
Những lời xì xào ấy lọt vào tai y.
Vẻ mặt lạnh lùng của Bạch Tịch đanh lại, ánh mắt đột ngột nhìn về phía tây, đó là hướng Hương Thù Viện nơi Tri Ngu đang ở.
Y nhớ đến chủ tử trong phòng, lặng lẽ siết chặt thanh kiếm trong tay.
Có lẽ cảm giác thỏa mãn ấy sẽ sớm đến thôi, khi lang quân của họ có thể tận hưởng niềm vui từ máu của Tri thị và toàn bộ gia tộc nàng.
13
Vào giờ Thìn, bên ngoài màn trướng lại vang lên tiếng giục khẽ khàng.
Người trong màn chỉ ậm ừ đáp lại, giọng vẫn còn ngái ngủ, dần tỉnh giấc trên chiếc gối hương mềm mại.
Đôi mắt mơ màng của nàng khẽ mở, chiếc áo lụa buông lơi hững hờ trượt xuống để lộ làn da trắng nõn bên trong. Nhưng mỹ nhân vẫn mê man chưa tỉnh hẳn, một lọn tóc đen vương trên đôi môi đỏ rực, nàng khẽ vươn người mà không hề hay biết.
“Phu nhân…”
Mặt tỳ nữ đứng cạnh giường đỏ lên, ngập ngừng gọi thêm lần nữa.
Chiếc áo lụa mềm không được giữ chặt dần trượt khỏi bờ vai mịn màng để lộ một vẻ đẹp nửa kín nửa hở khiến ai thấy cũng phải đỏ mặt. Thấy cảnh này, tỳ nữ không khỏi bối rối, mặt đỏ bừng lên, hận không thể đến gần để nhìn rõ hơn.
Vậy mà mỹ nhân toát ra vẻ quyến rũ đó lại không hề nhận ra, chỉ khẽ nhấc vai, hàng mi dài như cánh bướm rung nhẹ vài lần như thể muốn tiếp tục được chìm đắm trong giấc mộng ngọt ngào.
Không thể để phu nhân ngủ nữa…
Nếu hôm nay chậm trễ thì sau này muốn có giấc ngủ yên bình như thế này cũng khó.
“Hôm nay phu nhân phải đến Hương Lạc Viện thăm Thẩm cô nương, nếu ngủ nữa e rằng sẽ lỡ việc…”
Tỳ nữ liên tục nhắc nhở, sợ phu nhân quên mất chuyện quan trọng này.
Chỉ lo hãm hại nam chính thôi cũng đã đủ, nhưng mới sáng ra nàng còn phải tức tốc đi hành hạ nữ chính…
Áp lực của kẻ làm pháo hôi như Tri Ngu đúng là không nhỏ.
May mắn thay sáng nay hệ thống nhắc nàng tình tiết tiếp theo.
Hai tháng nữa, Thẩm Dục bị hãm hại nên vô tình bị nhốt chung với biểu muội Thẩm Trăn trong một gian phòng.
⬅ Trước Tiếp ➡