⬅ Trước Tiếp ➡
Tỳ nữ kia khẽ rùng mình vì lạnh.
"Lang quân…"
Nàng ta khẽ ngẩng mặt lên, giọng nói ngọt ngào như có lớp mật ong bao phủ mang theo sự cám dỗ khó tả, khiến cho khuôn mặt vốn thuần khiết của nàng ta như được phủ lên một màn sương du͙c vọng.
Ngón tay nàng ta trơn mượt như một con cá nhỏ nhẹ nhàng mơn trớn lòng bàn tay y không muốn rời đi.
"Nghe nói lang quân là người thương hoa tiếc ngọc, chắc hẳn sẽ không trách phạt nô tỳ chứ…"
Thẩm Dục rũ mắt nhìn nàng ta, ánh mắt y không chút xao động trước dáng vẻ đẫy đà của ả.
Lòng bàn tay y bị những ngón tay mềm mại của nữ tỳ cố tình vẽ những vòng tròn tạo ra cảm giác ngứa ngáy như bị những chiếc lông vũ quét qua.
Y dừng lại, nhìn xuống những ngón tay trắng nõn.
Tựa như y liên tưởng đến một số tình huống đã xảy ra trước đó không lâu, đột nhiên y nắm chặt lấy tay nàng ta.
Tỳ nữ ngỡ ngàng trong giây lát, trong lòng lập tức mừng như điên.
Nàng nói mà, trên đời này làm gì có nam nhân nào không thích nữ sắc…
Dù y có vẻ ngoài như Phan An nhưng bản tính của nam nhân không phải do dung mạo quyết định.
Tựa như việc chỉ nắm tay là chưa đủ, y còn nâng tay nàng ta lên ngắm nhìn dưới ánh nến.
Khi ngón tay y lướt qua bàn tay mềm mại, nữ tỳ kia không kiềm được phát ra tiếng rên khẽ.
“A…”
“Lang quân... người làm nô tỳ ngứa quá…”
Không khí trong phòng từ yên tĩnh bỗng chốc trở nên ái muội kiều diễm.
Ngoài cửa, một hạ nhân tuổi trẻ khí thịnh bị tiếng nỉ non nhẹ nhàng kia mê hoặc, định tiến sát để nghe ngóng thì tiếng rên ngọt ngào bỗng chốc biến thành tiếng thét thảm thiết,
Tiếng kêu trong đêm khuya khiến người nghe rùng mình sợ thấu xương.
Phía sau cây cột sơn đen ở dưới hiên, một thiếu niên mặt lạnh đang khoanh tay nhắm mắt tỏ ra bình tĩnh khác thường. Mãi đến khi nghe thấy tiếng "Vào đi" vọng ra từ trong phòng, y mới chậm rãi mở mắt nhanh chóng bước vào trong.
Gần như ngay lúc cánh cửa gỗ chạm khắc hoa văn được đẩy ra, chúng hạ nhân bên ngoài đã chứng kiến một cảnh tượng mà suốt đời không thể quên được
Nữ tỳ áo hồng quỳ trên mặt đất, một tay như ngoan ngoãn đặt vào lòng bàn tay nam nhân, nhưng một ngón tay của nàng ta lại bị bẻ ngược ở một góc độ không tưởng trông như chực đứt ra.
Ngón tay ấy đã bị bẻ gãy một cách tàn nhẫn...
12
“Ai phái ngươi đến?”
Vị lang quân trẻ vẫn giữ vẻ điềm tĩnh như khi làm việc ở Đại Lý Tự, đôi mắt lạnh lùng cùng khóe môi hơi nhếch nhẹ cho thấy y đã quá quen thuộc với những cảnh tra tấn như vậy.
Mặt nữ tỳ áo hồng tái nhợt, cả người run cầm cập, cố gắng rút tay lại nhưng bị y kìm chặt không thoát được.
Ngay sau đó, y mân mê ngón tay thứ hai của nàng ta khiến ả sợ hãi tột độ, sau một cơn đau thấu xương gần như nhìn rõ cả xương trắng lộ ra qua lớp da mỏng.
“Là… là Tri gia ”
“Tri gia sợ ngài cố tình tỏ ra lạnh nhạt với phu nhân… không thể làm tròn trách nhiệm… nên phái nô tỳ đến thử…”
Cuối cùng không thể chịu nổi cơn tra tấn này, nữ tỳ đành phải khai ra người đứng đằng saụ
Hạ nhân vào dọn dẹp, đưa khăn cho lang quân lau tay rồi tiện thể lau sạch những vết máu còn sót lại trên bàn.
Thiếu niên Bạch Tịch không nói thêm lời nào, chỉ lẳng lặng kéo chân nữ tỳ kia lôi thẳng ra ngoài.
Hai vệ binh tráng kiện đã đợi sẵn bên ngoài, lập tức thi hành mệnh lệnh.
Lang quân đã ra lệnh Nữ tỳ này sát hại Nguyên Hương thế nào thì sẽ phải chịu đúng hình phạt như vậy.
Nguyên Hương nữ tỳ đã hầu hạ Thẩm Dục gần một năm vốn là người hiền lành trung thực, không có bất kỳ dấu hiệu không an phận nào.
Nhưng nửa tháng trước, nàng đã bị một kẻ giả dạng lột da mặt ra để làm mặt nạ dịch dung.
⬅ Trước Tiếp ➡