⬅ Trước Tiếp ➡
Như vậy những điều kỳ lạ vừa xảy ra với Thẩm Dục cũng đã có lời giải, nhưng diễn biến này khiến Tri Ngu cảm thấy như một con kiến trên chảo nóng, chỉ muốn chui xuống đất để trốn tránh.
"Hình tượng nhân vật chưa sụp đổ, đừng lo lắng."
Sau một hồi suy xét, hệ thống đã đưa ra lời an ủi khi thấy Tri Ngu rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.
Dù sao thì sự thật là nguyên chủ luôn thèm nhỏ dãi thân thể của Thẩm Dục nhưng không bao giờ đạt được ước nguyện.
Tri Ngu cũng hiểu rõ chuyện lúng túng vừa rồi sớm muộn gì cũng xảy ra, không thể tránh được.
May mắn là tình tiết đầu tiên đầy khó khăn trong cốt truyện đã diễn ra suôn sẻ.
Sau khi Thẩm Dục uống liều xuân dược thứ tư, chỉ cần đợi hai tháng nữa để thuốc phát huy tác dụng thì Thẩm Dục và Thẩm Trăn sẽ có cơ hội tiến thêm một bước.
Điều khiến Tri Ngu vẫn chưa hiểu thông suốt là đêm nay vốn dĩ mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của nàng, nhưng không hiểu sao, từ lúc Thẩm Dục nói y sẽ đi nhưng rồi đột nhiên quay lại, trong lòng nàng sinh ra một loại cảm xúc lạ lẫm như bị ai đó cố tình khơi lên.
Có phải là ảo giác không?
Tri Ngu tin chắc Thẩm Dục trong sách không nên có những biểu hiện như vậy.
Hệ thống có thể đoán được suy nghĩ của Tri Ngu …
Ừ, chỉ là ảo giác thôi.
Bởi vì nó chưa từng nói cho Tri Ngu biết tất cả những gì nàng nghĩ đều là một phần của cốt truyện.
nannan
Tác giả có lời muốn nói
Nam chính hiện tại Đúng vậy, ta hoàn toàn không có hứng thú gì với thê tử, hoàn toàn không thể nảy sinh du͙c vọng được.
Nam chính sau này Năng lực của ta chỉ có thể so sánh với loài lừa.
11
Trong đêm khuya tĩnh mịch, thỉnh thoảng có vài tiếng côn trùng kêu vang như tiếng vang cuối cùng của mùa thu đang lụi tàn dần.
Cho đến khi tiếng kêu yếu ớt cuối cùng cũng tắt lịm, đó chính là bước đầu tiên cho sự suy tàn của thế gian này.
Sau khi rời khỏi nơi của Tri Ngu, Thẩm Dục không trở về Dư Bạch Viện nghỉ ngơi mà lại đến Y Nguy Các thức trắng suốt đêm.
Y sinh ra trong cảnh nghèo khó, so với thế gia quyền quý của Tri gia thì y chẳng khác nào con kiến hôi cỏ dại. Nhưng giờ đây y đã được phong làm quan Tứ phẩm, giữ chức Thiếu khanh Đại Lý Tự, từng bước đi của y không hề đơn giản như bề ngoài.
Trước bàn, hai cánh cửa sổ gỗ đàn hương chạm khắc hoa văn rồng mây đang mở toang ra, ánh trăng rải khắp mặt bàn tựa như sương lạnh mùa đông.
Trong phòng gần như không có chút hơi ấm nào.
Thân nhiệt cơ thể Thẩm Dục vốn rất thấp. Những người hầu hạ y đều y không giống người bình thường, lòng bàn tay y không hề ấm áp.
Có lẽ do bẩm sinh, cũng có lẽ do cuộc sống khốn khó từ nhỏ nên cơ thể y đã quen với sự đơn bạc lạnh lẽo.
Y cũng giống như người bình thường cần ăn uống ngủ nghỉ. Khi dùng bữa, y vẫn cho phép người khác hầu hạ, nhưng khi ngủ thì y tuyệt không cho phép ai túc trực bên giường.
Có một lần, một hạ nhân tình cờ thấy y nằm bất động trên chiếc giường lạnh lẽo chẳng khác nào một xác chết trắng bệch.
Một tiếng hét chói tai khiến y tỉnh giấc, y chậm rãi mở đôi mắt đen sâu như vực thẳm, tĩnh lặng như mặt hồ chết. Kể từ đó y không bao giờ cho phép ai bước vào tẩm điện sau khi trời tối.
Trước bàn gỗ mun, Thẩm Dục vừa đọc xong một bản tấu chương.
Một tỳ nữ mặc y phục hồng nhạt bưng một tách trà ấm đến.
Khi định đặt tách trà xuống bên trái y, nàng ta bất ngờ trượt chân, làm đổ nước trà lên người nam nhân đang ngồi thẳng lưng.
tỳ nữ áo hồng không hề hoảng hốt, lập tức rút khăn lụa từ trong tay áo ra nhẹ nhàng lau vết ướt trên eo y.
Khi lòng bàn tay nàng ta định thay thế khăn lụa chạm vào eo y thì đột nhiên bị một bàn tay lạnh lẽo giữ chặt.
⬅ Trước Tiếp ➡