⬅ Trước Tiếp ➡
Câu trả lời mập mờ này chắc không có gì sai đâu, hay "kiểm tra" mà y nói không phải như nàng hiểụ..
Thẩm Dục yên lặng nhìn nàng chăm chú, đôi mắt đen như mực tựa như muốn nhìn thấu nội tâm nàng, nghiên cứu xem sâu trong thân xác này có linh hồn nào đang ẩn giấu hay không.
Thấy trán nàng ướt đẫm, tóc dính vào gò má trắng ngần, nàng lại cúi đầu không dám nhìn thẳng vào y, trong mắt y chợt có một tia tối tăm xẹt qua.
"Thư phòng vẫn còn việc, đêm nay ta không thể ở lại."
Lời từ chối lần này càng nghe rõ sự lạnh lùng trong đó.
Dù chưa từng ở lại lần nào, nhưng từ hơi thở nhẹ nhàng của y lại nghe ra Chỉ có lần này không thể ở lại được, thật đáng tiếc.
Sau đó y không nói gì thêm, lấy áo ngoài trên giá khoác lên người rồi rời đi.
Khi mọi thứ lại yên tĩnh trở lại, Tri Ngu gần như xụi lơ nửa nằm trên giường.
Nàng đưa tay lên ngực, bàn tay áp lên trái tim đập loạn dưới lớp áo.
Tiếng tim đập mạnh đến mức gần như làm phiền đến sự yên tĩnh xung quanh.
Làm sao có thể không nghi ngờ, liệu y khi đến gần như vậy có thể nghe thấy không?
Lúc này chỉ còn nửa khắc nữa là đến giờ Tý.
Chiếc bát canh trộn thêm liều xuân dược thứ tư đã thành công đi vào bụng nam chính Thẩm Dục.
Dù quá trình hoàn thành tình tiết đầu tiên trong cốt truyện khá mạo hiểm nhưng những điều xảy ra đêm nay vẫn đầy rẫy những điều kỳ quái…
Trong tình huống rối ren này, Tuyết Như lại vội vàng bước vào phòng với một chiếc lọ sứ quen thuộc trong tay.
“Lúc nãy phu nhân sai người mang canh đến, sao lại quên cho xuân dược vào rồi?”
"Xuân dược mà đại thiếu gia đưa hôm nay vẫn chưa dùng đến này."
Tri Ngu nhìn chiếc lọ trong tay nàng, nghe lời nàng nói mà đôi mắt không khỏi trợn tròn.
"Xuân... xuân dược?"
Tuyết Như ngạc nhiên đưa lọ sứ cho nàng, miệng lẩm bẩm "Hôm nay là ngày mười lăm, không phải phu nhân muốn kiểm tra thân thể của lang quân sao? Lẽ nào không dùng đến xuân dược này?"
Ngày mười lăm, xuân dược, kiểm tra thân thể...
Vài từ khóa không kiểm soát được chui vào tâm trí đang rối tung của nàng.
10
Cùng với phản ứng khác thường của Thẩm Dục đêm nay, Tri Ngu nhanh chóng liên tưởng đến một tình tiết trong cốt truyện gần như khiến người ta ngạt thở.
Nếu nhớ không nhầm, Thẩm Dụ trong sách dù có dung mạo tuyệt trần tựa tiên nhân, nhưng...
Giây tiếp theo, Tri Ngu như bị bỏng tay vứt chiếc lọ xuống, hai má nàng bỗng nóng bừng.
Hai loại thuốc trong tối ngoài sáng khác nhau là vì nguyên chủ cẩn trọng muốn đảm bảo an toàn.
Nhưng…
Nam chính Thẩm Dục lại không thể “cứng” trước Tri Ngu…
Lần đầu tiên biết được chuyện này, nguyên chủ như bị sét đánh ngang tai.
Dù đã mời vô số đại phu đến kiểm tra cơ thể của Thẩm Dục nhưng kết quả đều cho thấy y là một nam nhân khỏe mạnh.
Kết luận này chẳng khác nào một cái tát vào mặt nguyên chủ.
Tuy nhiên, Tri Ngu biết rõ trong chuyện này không phải do Thẩm Dục cố ý nhằm vào nguyên chủ.
Dù có đưa cho y những quyển dâm thư, y vẫn có thể thản nhiên đọc hết mà không hề nảy sinh chút dục niệm nào.
Suy cho cùng Thẩm Dục là nam chính đặc biệt trong cuốn sách này, dường như từ khi sinh ra y đã khác biệt với mọi người, trong chuyện này y còn lãnh cảm hơn cả người khác, hoàn toàn không có hứng thú.
Lần trước nguyên chủ đã làm loạn lên, nghe lời đạo sĩ bảo ngày mười rằm hàng tháng là lúc dương khí thịnh nhất nên đã đòi dùng xuân dược để kiểm tra thân thể của y vào lúc đó, nhưng cuối cùng y đã lạnh nhạt cảnh cáo nàng ta Đừng để chuyện như vậy lặp lại lần thứ hai.
Ngay sau đó nguyên chủ đã bị dọa đến nổi đổ bệnh nặng khi nhìn thấy một thi thể bị treo cổ máu me bê bết trong phòng.
Giờ nghĩ lại, chuyện đó chẳng phải là Thẩm Dục giáo huấn nàng ta sao?
⬅ Trước Tiếp ➡