⬅ Trước Tiếp ➡

cùng khô khan, được đúng cái thích ăn ngọt là có chút tinh tế, nhưng hình như lại có vẻ hơi nữ tính.
"Nghịch full frame trước đã, nếu sau này thật sự muốn dùng DSLR, thì tới studio của anh mà xem thử." Vu Thời Thiên không ngẩng đầu lên.
"Vâng ạ " Vu Bách Hiên đã cẩn thận lấy máy ảnh từ trong túi bóng khí ra, nắm trong lòng bàn tay quyến luyến không rời.
"À đúng rồi, ngày kia em tới trường đăng ký học, anh đi cùng em được không?" "Mày gửi thời gian cho anh để anh xem hôm đấy có bận gì không." "Ok." Ăn đồ ngọt xong tất nhiên phải uống chút trà giải ngán.
Nội thất phòng khách là tổ hợp hàng loạt các đồ bằng gỗ lim sang trọng, sở thích của Vu Thanh Sơn quanh năm không đổi, chỉ có hai ba cái gối tựa thêu rực rỡ sắc màu theo phong cách dân tộc đặt trên bộ ghế vách thời Minh, tổng thể có chút phá cách.
Bộ gối tựa thêu hoa có chút lạc loài.
Nhiều năm về trước, lúc ông cùng Hoàng Nghiên đi Vân Nam du lịch đã mang về.
Trên bếp điện từ của bàn trà, nắp siêu nước inox khẽ bật ra, khói nóng hình thành từ miệng siêu cuộn lên.
Dùng đầu ngón tay vê trà, đặt vào chiếc bát trà sứ trắng, nước sôi từ trên cao đổ vòng tròn quanh miệng bát, gợt bỏ bọt trà nổi lên, nước trà lượt đầu tráng chén, châm thêm một lần nước sôi, lặp đi lặp lại rót vào chén trà, đến khi trà thấm hết, lại chia từng chút rót vào trong chén.
Quá trình pha trà phức tạp nhưng Vu Thời Thiên không có tâm trí thưởng thức trà, Vu Thanh Sơn cho anh uống trà ngon đến mấy anh cũng chỉ một ngụm uống sạch.
Anh đang trả lời nhóm bạn cũ sắp xếp cuộc rượu chè tối nay, bỗng nhiên Hoàng Nghiên thả bọc gì đó vào người anh.
Túi bóng trong suốt bọc đống vải đỏ rực.
"Cái gì đấy?" Anh vẫn chưa mở túi ra, ước lượng cái bọc căng phồng trên tay.
"Năm sau là năm tuổi của con, sáng nay mẹ đi chợ thấy có quần lót đỏ liền mua một lố cho con." Hoàng Nghiên tay chống nạnh, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc "Mẹ hỏi thầy Tố Niên, ông ấy nói nếu năm sau con còn không kết hôn thì sau này sẽ cô đơn đến cuối đời." Lời nói nhảm của tác giả Quá trình pha trà tham khảo tài liệu Baidụ Vu Thời Thiên trốn đi, một khi Hoàng Nghiên hối thúc anh kết hôn, thì anh chẳng có cách nào ở lại nhà được.
Anh lắc cái túi màu đen đựng đầy quà, đi vào bãi đỗ xe ngoài trời ở chỗ sâu nhất con hẻm, cô vợ nhỏ của anh đang đỗ ở đó.
Chiếc túi chứa đầy quần lót màu đỏ, còn có nước giặt từ tủ đồ của mẹ anh.
Bươm bướm bay dưới ánh đèn đường vàng xám, anh đi vào bãi đỗ xe, đế giày giẫm trên nền cát đá làm vang lên tiếng sột soạt.
A Bá trông bãi đỗ xe đang nằm trên chiếc ghế dựa tại cửa phòng bảo vệ, trên chiếc ghế gỗ cũ bên cạnh đặt một máy radio nhỏ màu đen.
A Bá rung đùi đắc ý, hát ríu rít ừ ừ a a với kịch từ radio.
Vu Thời Thiên lấy ra hộp thuốc lá, rút ra một điếu đưa cho A Bá.
A Bá ngồi dậy, móc điếu thuốc lên tai phải, cười nói "Làm sao mới đến một lúc liền muốn đi rồi?
Mẹ cháu lại giục kết hôn à?" "Vâng, có lần nào không giục đâu chứ?" Anh lấy điện thoại di động quét mã QR dán trên cửa sổ phòng bảo vệ, trả năm nhân dân tệ phí đỗ xe.
"Nè, mẹ cháu cũng


⬅ Trước Tiếp ➡