Chương 8
không còn cảm nhận được rồi.
Vu Thanh Sơn quay về phòng ngủ lấy món quà mà ông đã giấu rất nhiều ngày ra, là một chiếc hộp trắng to nặng trịch, logo quả táo màu đen hiện lên rõ ràng.
Lúc quay lại phòng ăn Hoàng Nghiên đã đang cắt bánh cho vào đĩa giấy, miếng to nhất tất nhiên là dành cho Vu Bách Hiên.
Ông đưa quà cho Vu Bách Hiên "Này, quà năm nay, cũng là để chúc mừng con lên đại học." Mắt Vu Bách Hiên sáng lên, không che nổi sự kinh ngạc vui sướng "Oa Con cảm ơn bố " Macbook pro 13 inch, còn là bản Plus, trước đây chỉ có một lần cậu ta nói với bố mẹ về sở thích của mình, không ngờ đến họ lại thực sự mua tặng cậu ta.
"Bố con không hiểu loại cỡ gì đó, nghiên cứu đến to cả đầụ Vừa hay trong quán trà có một người khách làm về máy tính, bố con nhờ người ta chọn cho đấy." Hoàng Nghiên đặt trước mặt Vu Thời Thiên miếng bánh to thứ hai.
"Con cảm ơn bố mẹ " Cậu thiếu niên mới lớn miệng cười rạng rỡ.
Vu Thời Thiên rời mắt khỏi điện thoại nhìn lên, ồ, bố anh đúng là không tiếc cái gì, nhớ năm đó anh lên đại học Vu Thanh Sơn chỉ tặng cho anh một chiếc điện thoại cục gạch.
Anh đã sớm biết bố mẹ yêu thương cậu em trai kém anh mười bảy tuổi hơn, nhưng anh vẫn nghi ngờ không biết mình có phải con ruột của họ hay không nữa.
Anh tặc lưỡi vài cái, Vu Thời Thiên đang chuẩn bị thưởng thức chiếc bánh, lúc không phòng bị lại bị gọi tên.
"Thời Thiên, con có chuẩn bị quà không đấy?" Hoàng Nghiên lườm anh một cái.
Vu Thời Thiên cuối cùng cũng phải trợn mắt trắng, nuốt hết miếng bánh to mới đứng lên đi ra phòng khách, quay vào đặt trước mặt cậu em một chiếc túi bóng màu đen to.
"Tặng thứ gì đấy?
Sao lại dùng túi đựng rác?" Hoàng Nghiên cau mày, kéo chiếc túi bóng nhìn có chút bẩn bẩn ra.
"Đúng đúng đúng, anh mày tặng rác đấy, không cần thì trả lại anh mày." Vu Thời Thiên cãi cùn, ngồi lại vị trí của mình tiếp tục hưởng thụ nốt chiếc bánh.
Ừm, bánh nhà này làm ngon đấy, không quá ngọt hay quá ngấy, kem vừa miệng.
Đợi mấy hôm nữa Thư Mạn bay về đây anh cũng sẽ đặt cho cô ấy ăn.
Vừa mở miệng "túi rác" ra, Vu Bách Hiên lại trợn tròn mắt lên kinh ngạc "Anh, anh thật sự mua rồi?" Liếc mắt nhìn cậu em một cái, Vu Thời Thiên lười biếng trả lời "Ừ hứ." "Trời đất ơi..
em cảm ơn anh " Vu Bách Hiên mau chóng nhận chiếc hộp giấy màu ghi từ tay Hoàng Nghiên, Một chiếc máy ảnh đen thuần viền trắng được bọc kín, góc bên trái là một chấm tròn nhỏ đỏ như máụ Leica Q Typ 116, cậu ta cũng chỉ là một lần ở trên trang cá nhân chia sẻ bài đập hộp đánh giá về nó mà thôi.
Hu hu, cậu ra có chút cảm động, anh trai ruột đúng là anh trai ruột mà "Máy ảnh à?
Rất đắt đúng không?" Vu Thanh Sơn chắp tay sau lưng đứng đằng sau Vu Bách Hiên nhìn cậu ta run run mở hộp.
"Vâng Đắt gấp đôi quà của bố " "Trời ơi, sao năm nay anh con lại đối tốt với con thế?" Vu Thanh Sơn sờ cằm nói.
"Anh cũng không nghĩ xem mấy năm trước nó tặng được cái gì?
Chỉ gửi hồng bao trên wechat, có năm còn tặng hộp bánh trung thu quá hạn " Hoàng Nghiên trên miệng ghét bỏ nhưng vẫn lấy thêm miếng bánh nữa cho Vu Thời Thiên.
Thằng con trai lớn này của bà sống vô