Chương 10
đã mong chờ nhiều năm rồi, cháu nhìn những đứa trẻ hàng xóm cũ lớn xấp xỉ cháu xem, có người nào cả ngày cà lơ phất phơ như cháu không, ai ai cũng đều đã kết hôn lập gia đình cả rồi." "Xì, cháu ngay cả bạn gái cũng chưa có, nói chuyện kết hôn cái gì nhỉ." Vu Thời Thiên tự châm cho mình điếu thuốc, phất tay với A Bá "Đi đây ạ." KTM790 DUKE của Vu Thời Thiên đã thay đổi màu sắc, anh nghĩ thân xe màu da cam đã quá bắt mắt, sửa đổi thành màu đen kết hợp màu cam nhạt, lốp xe cũng được thay đổi, trục bánh xe màu cam lửa giống như vòng tròn ma quỷ rực lửa trên sông Acheron.
Anh móc túi rác vào tay nắm bên trái, chân dài vắt qua yên xe có đệm màu đen, chân phải chạm đất, chân trái đá cái chống bên cạnh.
Cắm chìa khóa khởi động, khẩu hiệu 「READY TO RACE」xuất hiện trên bảng điều khiển điện tử, tiếng động cơ nổi lên lấn át cả tiếng ca kịch ríu rít vang vọng trong bãi đỗ xe trống trãi.
Điếu thuốc trên miệng còn chưa cháy xong, anh cũng không vội, đám Lý Trì hẹn nhau lúc 10 30, bây giờ anh về nhà để đồ xuống, còn có thể xem tivi một lát rồi mới ra ngoài lần nữa.
Anh cúi người nắm chặt tay nắm, tay phải vặn, âm thanh như tiếng trống trận chớp mắt gầm lên.
Đôi mắt dài hẹp híp lại, anh nghiêng mặt nhả ra làn khói cuối cùng, đầu mẩu thuốc lá lúc rơi xuống đất vẫn còn nguyên ánh lửa.
Đốm lửa nhỏ vụn vặt bắn lên trên cát đá, xe máy thì như kiếm rời vỏ.
A Bá còn chưa kịp mắng anh sao lại không đội mũ bảo hiểm, anh đã chạy đi thật xa.
Chỉ có thể nhìn thấy đèn hậu của con quái vật bắn ra tia lửa hồng trên con đường tối tăm.
Thành phố S không có lệnh cấm xe máy, nhưng dọc theo con đường ven biển dài tám cây số thì xe máy bị nghiêm cấm lái vào, anh chỉ có thể đi hai bên khu nội thành cổ, tránh đèn giao thông chi chít dày đặc và giao lộ nơi có thể có cảnh sát đứng.
Anh từ khu Tây, nơi lúc nào cũng chậm một nhịp, tiến vào khu Đông nơi thay đổi theo từng ngày, ánh sáng lung linh tràn đầy màu sắc.
Thành phố này rất nhỏ, nhỏ đến mức có thể gặp được người quen bất cứ lúc nào.
Vu Thời Thiên đang dừng lại ở cái đèn đỏ cuối cùng để về nhà, cửa kính ghế phụ của chiếc xe dừng bên cạnh anh hạ xuống, người đàn ông từ vị trí ghế lái thò đầu ra chào hỏi với anh "Anh Thiên?
Đi đâu vậy?" Anh nhìn một cái, người đàn ông này có chút quen thuộc, không biết là bạn của Lý Trì hay Trương Giai Đằng, anh không nhớ tên, cho dù trước đó ở quán bar cũng có gặp mặt và lắc xí ngầu mấy lần.
Ngồi ở ghế phụ là một cô gái trẻ tuổi, tóc xoăn nâu sẫm và đôi đồng tử xanh lam xinh đẹp, giống như con lai, từ góc độ của anh, ánh mắt không cách nào tránh khỏi rơi trên khe rãnh mà cô có chút cố ý ôm lấy.
Vu Thời Thiên di chuyển tầm mắt "Đang về nhà, tối nay hẹn đám Lý Trì ở số 606." "Ấy, sao Trì Tử không hẹn tôi à?" "Vậy nếu không tối nay cậu cũng đến đi?" "Được đấy Tôi có thể dẫn theo ai không?" Khóe mắt anh có thể cảm nhận được cô gái giả vờ thành con lai đưa mắt nhìn tới, ngay sau đó anh liền nhanh chóng xoay đầu nhìn về hướng đèn giao thông đang đếm ngược.
"Tùy cậu thôi." "Được rồi, vậy