Chương 18
Trong nhà rau dưa cùng đồ ăn vặt đều sắp hết, bữa sáng xong xuôi, mẹ cô liền đi làm, trước khi đi còn không quên dặn Lâm Mặc đến siêu thị mua sắm.
Vừa đúng lúc, cô có làm một ít bánh, có đầy đủ các loại nhân ngọt, thơm ngào ngạt, nhân tiện có thể mang tặng Tạ Ánh học trưởng, cảm ơn vì đã mang khẩu trang đến cho mình.
Sơn không theo ta, ta liền đi theo sơn, muốn cưa đổ học trưởng, trước tiên phải làm hành động thiết thực mới được.
Không biết có phải hay không bởi vì hôm qua lúc ở cùng Tiêu Quân Đình, hắn không ngừng khen mình, nên đối với mị lực của mình cô càng có thêm tin tưởng. Chọn lấy bộ quần áo tôn hết toàn bộ dáng người, đeo khẩu trang lên liền đi ra cửa, nhưng không nghĩ Tiêu Quân Đình lại đang đứng đó đợi mình.
"Tôi cùng em đi." Tiêu Quân Đình thần sắc bình tĩnh, đưa cho cô một bao đựng kính mắt, trông giống loại chuyên dùng trong phòng thí nghiệm.
"Thầy... không phải đang bận nghiên cứu hạng mục khoa học sao?"
Lâm Mặc cúi đầu nhìn mũi giày nói, cô vẫn không dám đối mặt trực tiếp với ánh mắt hắn, vừa nhìn liền thấy sợ, nhớ tới hôm qua khi thao mình dục niệm bừng bừng tràn đầy trong ánh mắt ấy.
"Không quan trọng lắm, hai người chúng ta đi, chẳng phải là sẽ mua rất nhiều sao, hai người đi sẽ tốt hơn." Tiêu Quân Đình nhàn nhạt nói "Tôi mượn được xe máy của bác sĩ Lý, tiện trở em đi luôn."
"Vậy chúng ta đi."
Lâm Mặc làm bộ lãnh đạm, có điểm ghét bỏ mà ngồi lên xe máy, nhưng nhìn đến lúc hắn đội mũ bảo hiểm lên lại có chút tuấn tú, lại bị quỷ sai khiến, chính bản thân quá đổ đốn rồi.
Ngồi trên xe máy, thấy đoạn đường phía trước vô vàn ổ gà, ổ vịt, cô không thể không ôm lấy Tiêu Quân Đình. Nhưng phía dưới liền run lên, ngực lớn cách lớp quần áo mà không ngừng ma sát với tấm lưng to lớn của nam nhân. Tuy rằng quần áo dày dặn nhưng cảm xúc lại vô cùng rõ ràng, chỉ cần động nhẹ một chút, thì cũng cọ cô đến cả người tê dại.
Tim đập càng lúc càng nhanh, hơi thở phảng phất như được bao trùm bởi mùi hormone nam tính, tiểu huyệt càng lúc càng khẩn trương, còn òm ọp mà phun ra một lượng lớn dâm thủy.
Tiêu Quân Đình giường như chẳng có phản ứng gì, chạy xe càng lúc càng nhanh, Lâm Mặc không nhịn được mà càng dùng sức ôm lấy eo hắn. Lại không tự chủ mà nghĩ đến cơ bắp của hắn có bao nhiêu lực lưỡng, trạng vạng ngày hôm qua như vậy mà phồng lên, hung ác tiến vào tiểu thao bức... Không không không, dừng lại, chỉ nghĩ đến thôi mà lại đem quần lót ướt đẫm.
"Thầy đưa em đến tiểu khu XX trước, em muốn đưa đồ cho đồng học."
"Hảo." Tiêu Quân Đình cũng không có hỏi nhiềụ
Đi qua một quán ăn, Lâm Mặc bỗng nhiên kêu Tiêu Quân Đình "Dừng lại một chút Dừng lại một chút "
Tiêu Quân Đình dừng xe máy lại,liếc đến chỗ quán đồ an một phen, rất nhanh liền giữ chặt lấy Lâm Mặc "Đừng đi qua đó, lão thái thái kia khẩu trang cũng không đeo."
Lâm Mặc mặc kệ tránh thoát khỏi hắn, cách xa mấy mét liền gọi lão thái thái tại sạp đồ ăn "Bà bà, tại sao người lại không đeo khẩu trang?"
Lão thái thái rất là vô tội nhìn về phía cô không ngừng xua tay "Là mua không được, mua không được khẩu trang, không phải là ta không đeo."
Lâm Mặc lấy từ trong ba lô ra một bọc khẩu trang nhỏ, hướng lão thái thái ném tới, còn giúp bà cách đeo lên "Lão thái thái, người kéo dây đeo qua lỗ tai, a không, người đeo ngược rồi, người đảo ngược lại Đúng rồi Lúc đeo không được sờ lên khẩu trang "